Người anh hùng lấy thân mình lấp lỗ châu mai (2)
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những trang sử vàng của dân tộc vẫn luôn rực cháy như một "thời hoa lửa" không bao giờ tắt. Là một học sinh sinh ra trong thời bình, mỗi khi nhắc đến chiến thắng Điện Biên Phủ "lừng lẫy năm châu", lòng mình lại dâng lên một cảm xúc khó tả. Trong số những tượng đài bất khuất của lịch sử, hình ảnh anh hùng Phan Đình Giót với hành động quả cảm lấy thân mình lấp lỗ châu mai luôn khiến mình và các bạn trẻ vô cùng ngưỡng mộ và xúc động. Câu chuyện đưa chúng ta trở về chiều ngày 13/3/1954, trận đánh mở màn tại cứ điểm Him Lam. Khi đó, đơn vị của anh Phan Đình Giót được giao nhiệm vụ tiêu diệt các hỏa điểm của địch. Cuộc chiến diễn ra vô cùng ác liệt. Quân Pháp dựa vào hệ thống lô cốt kiên cố và hỏa lực mạnh để chặn đường tiến quân của quân đội ta. Nhiều đồng đội đã ngã xuống, tiếng súng máy từ lỗ châu mai của địch vẫn liên tục khạc lửa, gây tổn thất lớn cho đội hình. Dù đã bị thương nhiều chỗ trên cơ thể nhưng anh Phan Đình Giót vẫn kiên cường bò sát lô cốt địch. Sau khi ném quả thủ pháo cuối cùng, hỏa lực địch tạm im lặng nhưng rồi lại bùng lên dữ dội hơn. Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, khi nhìn thấy đồng đội đang gặp nguy hiểm và nhiệm vụ của đơn vị có nguy cơ bị đình trệ, anh Giót đã đưa ra một quyết định làm rung động cả chiến trường. Anh dùng hết sức bình sinh, rướn người lên và lấy thân mình lấp kín lỗ châu mai. Tiếng súng địch câm bặt. Một khoảng lặng ngắn ngủi nhưng đầy bi tráng hiện ra. Chớp thời cơ ấy, các chiến sĩ của ta đã đồng loạt xông lên tiêu diệt gọn cứ điểm Him Lam, giành thắng lợi hoàn toàn cho trận mở màn. Anh đã ngã xuống ở tuổi 32 – cái tuổi đẹp nhất của đời người, để lại một tượng đài bất tử về lòng yêu nước. Tại xã Hải Hưng chúng mình, tinh thần "Uống nước nhớ nguồn" ấy vẫn luôn được nuôi dưỡng. Vào những dịp 27/7 hay lễ Tết, mình cùng các bạn trong đoàn thanh niên thường đến thắp nến tri ân tại nghĩa trang liệt sĩ. Nhìn những hàng bia mộ lặng lẽ dưới ánh nến, mình lại nhớ đến sự hy sinh của anh Giót và các anh hùng liệt sĩ. Đó không chỉ là sự biết ơn, mà còn là lời nhắc nhở thế hệ học sinh lớp 10 như chúng mình về trách nhiệm với Tổ quốc. Hành động của anh Phan Đình Giót là một minh chứng hùng hồn cho câu nói: "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh". Đối với mình, anh không chỉ là một nhân vật trong sách giáo khoa, mà là một nguồn cảm hứng lớn để mình nỗ lực học tập và rèn luyện. Chúng mình – những thanh niên Hải Hưng hôm nay – xin hứa sẽ viết tiếp "câu chuyện thời hoa lửa" bằng những hành động thiết thực: học tập tốt, sống có ích và luôn ghi nhớ công ơn của cha anh. Chiến tranh có thể đã qua đi, nhưng ngọn lửa anh hùng sẽ mãi cháy trong tim mỗi người Việt Nam.



