Bài viết

Người anh hùng lớn lên từ ý chí tự học và nhân cách sống

Tây Ninh13/05/2026Ngô Thị Thu Ngọc (Chi đoàn trường Tiểu học Phước Tuy)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Văn Bảy (2 tháng 2 năm 1936 – 22 tháng 9 năm 2019), còn gọi Bảy A, tên khai sinh Nguyễn Văn Hoa, là Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân, sĩ quan cao cấp của lực lượng Không quân Nhân dân Việt Nam, cấp bậc Đại tá.

Ở cái tuổi 40, khi đã đủ trải nghiệm để hiểu rằng danh vọng rồi cũng nhạt phai, chỉ có nhân cách và những giá trị cốt lõi là còn mãi, tôi luôn chọn câu chuyện về Anh hùng Nguyễn Văn Bảy để kể cho học trò mình nghe. Với tôi, ông không chỉ là một huyền thoại quân sự, mà còn là một bài học sống động nhất về sự học và cách làm người.

Điều đầu tiên chạm đến trái tim của một người giáo viên chính là tinh thần tự học phi thường của ông. Hãy thử tưởng tượng, một chàng thanh niên lớn lên với ruộng đồng, chỉ mới học hết lớp 3, vậy mà có thể làm chủ được những cỗ máy chiến đấu tinh vi nhất thời bấy giờ. Trong giáo dục, chúng ta hay nói về "khai phóng" và "vượt ngưỡng", thì Nguyễn Văn Bảy chính là minh chứng hùng hồn nhất. Ông học văn hóa "xuyên ngày đêm", học từ lý thuyết đến thực hành với một kỷ luật thép. Nhìn vào ông, tôi thấy được một chân lý: Tri thức không có ranh giới cho những ai có khát vọng. Ông dạy cho chúng ta rằng, xuất phát điểm thấp không đáng sợ, đáng sợ là không đủ ý chí để vươn lên.

Ở góc độ một người trưởng thành, tôi nghiêng mình trước bản lĩnh thép và sự mưu trí của ông trên bầu trời. Những trận đánh của "Bảy A" không chỉ có lòng quả cảm, mà đó còn là nghệ thuật. Việc ông bắn rơi 7 máy bay Mỹ bằng chiếc MiG-17 cũ kỹ hơn đối phương là kết quả của sự sáng tạo tuyệt vời. Ông không máy móc áp dụng giáo trình, mà biết biến cái "chân chất" của người nông dân Nam Bộ thành lối đánh áp sát, đầy biến hóa. Đó là bài học về sự linh hoạt và tư duy độc lập – điều mà bất kỳ thời đại nào chúng ta cũng cần truyền dạy cho thế hệ mai sau.

Nhưng có lẽ, điều khiến một người ở tuổi 40 như tôi trăn trở và cảm động nhất chính là nhân cách cao đẹp lúc về già. Sau những giờ phút sinh tử trên không trung, sau khi đã đứng ở đỉnh cao của vinh quang, ông lại chọn trở về làm một "lão nông tri điền" đúng nghĩa. Hình ảnh vị Đại tá, Anh hùng lực lượng vũ trang đi chân đất, mặc áo bà ba, vui thú bên ruộng sen, ao cá ở quê nhà Đồng Tháp là một hình ảnh mang tính triết lý sâu sắc. Nó dạy cho chúng ta về sự buông bỏ tham sân si, về lòng biết ơn cội nguồn. Ông sống giản dị giữa lòng dân, không màng công danh, không đòi hỏi biệt đãi. Đó là một thứ quyền lực mềm của nhân cách – thứ mà không một tấm huân chương nào có thể so sánh được.

Đối với tôi, Nguyễn Văn Bảy là một người thầy lớn. Ông dạy học trò tôi về khát vọng, dạy đồng nghiệp tôi về sự tận tụy, và dạy chính tôi về sự khiêm nhường. Cuộc đời ông là một bài giảng không cần giáo án, một câu chuyện mà dù kể đi kể lại bao nhiêu lần, vẫn luôn truyền được ngọn lửa nhiệt huyết cho người nghe.

Gấp lại những trang sử về ông, tôi lại tự nhủ với bản thân và học trò mình: Hãy sống như Nguyễn Văn Bảy – quyết liệt khi cần cống hiến cho Tổ quốc và bình dị khi trở về với bản ngã của chính mình. Ông chính là nhịp cầu nối liền giữa quá khứ hào hùng và tương lai đầy hy vọng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn