Người anh hùng mà mẹ kể – ngọn lửa không tắt giữa núi rừng Sơn Hà
Chủ đề bài viết: Người anh hùng mà mẹ kể – ngọn lửa không tắt giữa núi rừng Sơn Hà
Từ nhỏ, tôi đã lớn lên giữa tiếng gió thổi qua đồi núi Sơn Hà, nghe mẹ kể bao câu chuyện về buôn làng, về những mùa rẫy, về tiếng chiêng tiếng trống ngày hội. Nhưng có một câu chuyện mà tôi không bao giờ quên, bởi mẹ kể bằng một giọng rất khác - trầm lắng, đầy kính trọng. Đó là câu chuyện về Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Đinh Kà Méo, người Hrê ở làng Rê, xã Sơn Kỳ, một người mà tôi chưa từng gặp ngoài đời, vậy mà lại khắc rất sâu trong trái tim tôi
Hôm ấy, mẹ ngồi bên bếp lửa, đôi tay thoăn thoắt đan tấm giỏ, và kể cho tôi nghe về thời chiến. “Hồi đó, con biết không,” mẹ nói, “trên núi Cà Vang á, có một người con trai Hrê gan góc lắm. Chỉ với khẩu súng CKC và vài viên đạn, ổng đánh đuổi cả giặc trời.” Tôi mở to mắt. Những câu chuyện mẹ thường kể thường là chuyện rừng, chuyện núi, nhưng đây là lần đầu tiên tôi nghe mẹ kể về một anh hùng thật sự bước ra từ thời lửa đạn.
Mẹ bảo năm ấy, giặc Mỹ mang máy bay, mang bom đến Sơn Hà, nã xuống rẫy, xuống bản. Nhưng anh Đinh Kà Méo, khi đó là xã đội trưởng, vẫn kiên nghị đứng trên đồi, bình tĩnh ngắm bắn. Một buổi chiều, ông bắn rơi tới ba chiếc máy bay Mỹ - một chuyện tưởng như chỉ có trong sách hoặc phim, vậy mà xảy ra ngay trên mảnh đất quê tôi. Mẹ kể rằng cả buôn làng chạy lên nhìn mà không ai tin vào mắt mình. Một người Hrê, chân đất, áo chàm, súng trường cũ… vậy mà làm được điều khiến cả quân Mỹ khiếp sợ.
Tôi còn nhớ câu mẹ nhắc lại, lời ông từng nói với báo chí: “Tui đâu có gì nhiều, tui chỉ có một lòng trung kiên với Đảng.” Nghe câu đó, tự nhiên sống mũi tôi cay cay. Một con người đơn sơ, mộc mạc như ngọn lửa bếp rẫy, vậy mà trái tim lớn đến mức làm nên chuyện phi thường.
Mẹ kể tiếp rằng sau chiến tranh, khi có thể chọn sống ở nơi đầy đủ hơn, anh hùng Đinh Kà Méo lạivề lại ngôi nhà sàn gỗ, nơi có rẫy mì, rẫy lúa, nơi tiếng suối chảy bì bõm dưới chân núi Cà Vang. Ông sống như cây lớn giữa núi rừng: lặng lẽ, bền bỉ, không đòi hỏi danh lợi. Những ngày già, ông vẫn mặc bộ áo xanh cũ, cho gà ăn, chăm bò, nhìn con cháu lớn lên. Một người từng bắn rơi máy bay nay nhẹ nhàng như gió núi—càng bình dị, càng khiến tôi kính trọng đến lạ.
Tôi chưa từng gặp ông, chưa từng nghe giọng ông, cũng chưa được một lần đến tận nơi chiến công năm ấy xảy ra. Nhưng qua lời mẹ, tôi như nhìn thấy bóng dáng ông đứng giữa buổi chiều gió thổi rát da, ánh mắt bình thản hướng về bầu trời, tay nắm chắc khẩu CKC. Người ta bảo, thời chiến làm con người ta trưởng thành sớm. Còn với anh hùng Đinh Kà Méo, có lẽ thời chiến đã thắp lên trong ông một ngọn lửa không bao giờ tắt - ngọn lửa của lòng trung kiên và tình yêu quê hương.
Nhiều đêm nằm nghe tiếng côn trùng, tôi lại nhớ lời mẹ: “Nhờ những người như ổng, Sơn Hà mình mới yên bình cho con đi học.” Tôi ngẫm nghĩ. Tôi đang sống trong thời bình - đi học trên con đường bê tông, nghe chuông trường mỗi sáng, có điện thoại, có sách vở, có tương lai rộng mở. Còn những người như ông, ngày trẻ phải đứng giữa bom đạn, giữa tiếng máy bay rít, giữa cái sống và cái chết chỉ cách nhau một nhịp thở.
Tôi đã tự hỏi: Nếu là tôi, liệu tôi có đủ dũng cảm như ông không? Câu trả lời thật khó. Nhưng tôi biết chắc một điều: tôi phải sống xứng đáng với những người như ông.
Tôi phải học tốt hơn, phải nghiêm túc hơn với ước mơ của mình, phải yêu thương buôn làng, yêu quê hương Sơn Hà này như cách mà anh hùng Đinh Kà Méo từng yêu - âm thầm mà mãnh liệt.
Có thể tôi sẽ không bao giờ được gặp ông. Có thể ông chỉ là cái tên khắc trên bia đá mà tôi sẽ đến thăm vào một ngày nào đó. Nhưng với tôi, ông đã trở thành một phần của Sơn Hà, như núi Cà Vang, như những con suối trong veo và những cánh rừng bạt ngàn.
Nếu có một điều muốn nói với ông, tôi xin nói bằng tất cả lòng mình: “Chúng con cảm ơn ông, người anh hùng chưa từng gặp nhưng đã thắp sáng tuổi trẻ của chúng con.”
Với tôi,câu chuyện về anh hùng Đinh Kà Méo chính là “ngọn lửa thời hoa lửa” mà mẹ truyền lại - và tôi sẽ giữ ngọn lửa ấy trong tim, để mỗi bước chân trong cuộc sống này đều xứng đáng với những gì ông và thế hệ đi trước đã hy sinh.



