Người anh hùng ngậm hai đầu dây, tạo "cầu dẫn điện sống" trên dòng Thạch Hãn
Chúng tôi có dịp thăm Anh hùng LLVT nhân dân Mai Ngọc Thoảng khi ông đang điều trị căn bệnh thoái hóa đốt sống lưng. Những cơn đau của tuổi già và vết thương xưa đôi lúc khiến gương mặt ông nhăn lại, sức khỏe cũng đã giảm đi phần nhiều so với 5 năm trước khi chúng tôi có dịp ghé thăm. Thế nhưng, chỉ cần nhắc đến hai chữ “Quảng Trị”, dường như mọi mệt mỏi đều tan biến. Ánh mắt ông bừng sáng, chất giọng hào sảng kể về những ký ức rực lửa của 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị.
Chàng thanh niên Mai Ngọc Thoảng sinh năm 1953, là người con của vùng quê chiến khu du kích Ngọc Trạo, huyện Thạch Thành (nay là xã Ngọc Trạo), tỉnh Thanh Hóa. Sinh ra trong một gia đình có tới 8 anh chị em, giữa lúc đất nước đang sục sôi khí thế chống Mỹ, cứu nước, Mai Ngọc Thoảng sớm cháy lên ngọn lửa cách mạng từ người cha vốn là dân công hỏa tuyến từng xông pha khắp các chiến trường. Hình ảnh những đoàn quân điệp điệp trùng trùng ra trận đã hun đúc trong lòng cậu bé Thoảng ý nguyện sắt đá được cầm súng đánh giặc cứu nước. Tuy nhiên, con đường nhập ngũ của ông không hề bằng phẳng.
Năm 1970, khi mới 17 tuổi, Mai Ngọc Thoảng hăm hở đăng ký đi bộ đội. Nhưng vì dáng người nhỏ thon, Mai Ngọc Thoảng chỉ nặng vỏn vẹn 38kg, không đủ tiêu chuẩn sức khỏe tối thiểu. Không chấp nhận bị ở lại hậu phương, chàng trai trẻ Mai Ngọc Thoảng nghe theo lời “mách nước” của các bậc đàn anh: Bỏ thêm gạch vào túi quần, vào người cho đủ cân nặng. Nhờ những viên gạch ấy, thanh niên Thoảng “tăng trọng” lên được 43kg và vượt qua vòng khám tuyển trong sự ngỡ ngàng của mọi người, chính thức trở thành người chiến sĩ của Trung đoàn 48, Sư đoàn 320B (nay là Sư đoàn 390, Quân đoàn 12).
Ký ức của ông ùa về với mùa hè rực lửa năm 1972 tại mặt trận Quảng Trị khốc liệt. Khi đó, địch mở chiến dịch Lam Sơn 72 nhằm tái chiếm Thành cổ, biến mảnh đất này thành một “túi bom” khổng lồ. Là Tiểu đội trưởng tiểu đội thông tin hữu tuyến, ông cùng đồng đội phải đối mặt với nhiệm vụ sống còn: Giữ vững “mạch máu” liên lạc giữa tiền tuyến và sở chỉ huy. Với khẩu hiệu “Quang Sơn còn, Quảng Trị còn”, những chiến sĩ thông tin của Trung đoàn 48 luôn như con thoi dưới làn bom đạn để nối lại những đường dây bị đứt.



