NGƯỜI ANH HÙNG TÌNH BÁO 6 LẦN BỊ CƯA CHÂN- NGUYỄN VĂN THƯƠNG
Tác giả: Nguyễn Thị Quỳnh Anh Lớp: K15A.SPVAN Trường Đại Học Hải Dương
Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, có một người chiến sĩ tình báo đã trở thành biểu tượng cho ý chí sắt đá và lòng trung thành tuyệt đối với Tổ quốc – đó là Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, Thiếu tá Nguyễn Văn Thương, thường được đồng đội gọi thân mật là Hai Thương. Sinh năm 1938 tại Tây Ninh, ông tham gia cách mạng từ năm 1959. Ban đầu, ông làm công tác trinh sát và từng được giao nhiệm vụ bảo vệ đồng chí Võ Văn Kiệt. Sau đó, ông được tuyển chọn vào ngành tình báo và hoạt động tại nhiều cụm tình báo ở khu vực Sài Gòn – Gia Định. Với vỏ bọc “Đại úy Ngọc, đặc phái viên của CIA”, Nguyễn Văn Thương đã thực hiện nhiệm vụ giao liên, bí mật đưa những tin tức tình báo quan trọng từ nội thành về căn cứ. Trong những năm hoạt động, ông đã thực hiện khoảng 900 chuyến chuyển tin tình báo, trong đó có những tài liệu do các điệp viên nổi tiếng như Đặng Trần Đức (Ba Quốc), Vũ Ngọc Nhạ và Phạm Xuân Ẩn (Hai Trung) cung cấp.
Một trong những chiến công nổi bật của Nguyễn Văn Thương diễn ra tại Nam Bến Cát, Bình Dương, trong trận càn Xê-đaphôn. Khi quân Mỹ huy động một lực lượng lớn cùng xe tăng, máy bay và pháo binh nhằm đánh phá căn cứ cách mạng, ông được giao nhiệm vụ tổ chức bảo vệ cơ quan tình báo và báo cáo tình hình chiến trường. Trong hoàn cảnh bom đạn liên tục dội xuống, địa đạo nóng đến mức bỏng da, nước uống cạn kiệt và khí độc được địch sử dụng, Nguyễn Văn Thương cùng đồng đội vẫn kiên cường bám trụ. Ông còn cùng đồng đội tận dụng bom chưa nổ để chế tạo mìn, đánh vào đội hình địch. Sau trận càn, lực lượng A36 được ghi nhận đã tiêu diệt 12 xe tăng, 5 máy bay lên thẳng, đồng thời tổ chức đưa 175 cán bộ cách mạng vượt sông Sài Gòn về vùng an toàn.
Nhưng chiến công khiến tên tuổi Nguyễn Văn Thương được biết đến rộng rãi nhất lại gắn với ngày 10 tháng 2 năm 1969. Trên đường vận chuyển tài liệu từ Sài Gòn ra căn cứ, ông bị lực lượng Mỹ phát hiện và truy đuổi. Thay vì đầu hàng, Nguyễn Văn Thương đã chiến đấu đến viên đạn cuối cùng. Khi một chiếc trực thăng áp sát, ông nổ súng và được các tư liệu ghi nhận đã bắn rơi một máy bay lên thẳng, tiêu diệt ba lính Mỹ. Để bắt được ông, đối phương huy động một lực lượng lớn gồm hàng chục trực thăng cùng bộ binh truy lùng. Biết mình khó có thể thoát, ông vẫn tìm cách giấu kín những tài liệu tình báo quan trọng trước khi bị bắt.
Sau khi bị bắt, Nguyễn Văn Thương phải trải qua một trong những cuộc tra tấn tàn khốc nhất đối với một chiến sĩ tình báo. Đối phương tìm mọi cách mua chuộc, dụ dỗ và ép ông khai ra hệ thống tình báo mà ông biết. Nhưng trước những bí mật liên quan đến đồng đội, ông nhất quyết không hé lộ. Không khuất phục được ông, quân Mỹ đã sáu lần cưa sáu đoạn chân của ông, khiến cả hai chân bị cắt cụt gần đến háng. Mỗi lần đối mặt với đau đớn, ông vẫn giữ im lặng, chấp nhận hy sinh thân thể nhưng nhất quyết không phản bội đồng đội. Chính vì vậy, câu chuyện về ông sau này được biết đến với cái tên “Người bị CIA cưa chân sáu lần”.
Điều đáng khâm phục là dù chịu sự tra tấn khủng khiếp, Nguyễn Văn Thương vẫn không đánh mất niềm tin. Ông đã phải trải qua gần bốn năm trong cảnh tù đày trước khi được trao trả vào năm 1973, sau Hiệp định Paris. Trở về với cơ thể không còn đôi chân, ông vẫn tiếp tục sống và cống hiến, trở thành tấm gương về nghị lực vượt qua thương tật và những đau đớn của chiến tranh. Năm 1978, ông được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Câu chuyện về Nguyễn Văn Thương không chỉ là câu chuyện về một người lính tình báo dũng cảm mà còn là câu chuyện về một con người có ý chí vượt lên trên nỗi đau thể xác. Ông có thể mất đi đôi chân, nhưng không bao giờ để kẻ thù khuất phục ý chí của mình. Chiến công của ông không chỉ nằm ở hàng trăm chuyến đưa tin, những trận đánh hay việc bảo vệ tài liệu tình báo, mà còn nằm ở sự im lặng kiên cường trước những đòn tra tấn tàn bạo, qua đó bảo vệ đồng đội và giữ gìn những bí mật quan trọng của cách mạng. Nguyễn Văn Thương vì thế mãi được nhắc đến như một “người anh hùng thép”, một biểu tượng của lòng trung thành, lòng dũng cảm và ý chí “thà hy sinh chứ không khuất phục”.
VIẾT THEO KIỂU KHÁC, VÀ ÔNG ĐÃ KHIẾN ĐỊCH THỐT LÊN " TAO THUA RỒI, MÀY LÀ SINH VẬT THÉP"
Nguyễn Văn Thương – “Sinh vật thép” không khuất phục trước kẻ thù
Trong những năm tháng chiến tranh, câu chuyện về Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Văn Thương đã trở thành một biểu tượng đặc biệt về lòng trung thành và ý chí của người chiến sĩ tình báo. Ông tham gia cách mạng khi còn trẻ và sau đó được giao nhiệm vụ hoạt động tình báo ở Sài Gòn – Gia Định. Công việc của ông vô cùng nguy hiểm: thường xuyên bí mật đưa đón cán bộ, vận chuyển tài liệu và chuyển những tin tức quan trọng từ nội thành ra căn cứ. Có những chuyến đi tưởng như không thể trở về, nhưng ông vẫn âm thầm thực hiện bởi ông hiểu rằng mỗi tài liệu đưa được về căn cứ có thể góp phần bảo vệ tính mạng của đồng đội và phục vụ cuộc kháng chiến.
Ngày 10/2/1969, trong một lần làm nhiệm vụ, Nguyễn Văn Thương bị địch phát hiện và truy bắt. Ông chiến đấu đến khi hết đạn rồi bị bắt. Đối với kẻ địch, bắt được một chiến sĩ tình báo là cơ hội để khai thác những bí mật quan trọng. Chúng dùng đủ mọi thủ đoạn từ dụ dỗ, mua chuộc đến tra tấn để buộc ông khai báo về tổ chức và đồng đội. Nhưng trước những câu hỏi dồn dập, ông vẫn một mực im lặng. Thân thể có thể bị hành hạ, nhưng những bí mật của cách mạng thì ông tuyệt đối không tiết lộ.
Sự tra tấn đối với Nguyễn Văn Thương vô cùng tàn khốc. Không khuất phục được ông, kẻ địch đã sáu lần cưa sáu đoạn chân, từng bước cắt đi đôi chân của người chiến sĩ. Mỗi lần tỉnh lại sau cơn đau, chúng lại tiếp tục hỏi cung và tìm cách buộc ông đầu hàng. Thế nhưng câu trả lời của ông vẫn chỉ là sự im lặng và thái độ kiên quyết. Đối với ông, nỗi đau của bản thân không thể nào lớn hơn trách nhiệm với đồng đội và Tổ quốc. Ông chấp nhận mất đi đôi chân, nhưng nhất định không để mất lòng trung thành.
Có lẽ chính sự kiên cường ấy đã khiến một tên địch phải thốt lên trong bất lực: “Tao thua rồi, mày là sinh vật thép!” Câu nói ấy, dù xuất phát từ phía đối phương, lại trở thành một sự thừa nhận đầy cay đắng về ý chí phi thường của người chiến sĩ Việt Nam. Chúng có thể cắt đi từng phần cơ thể ông, nhưng không thể cắt đứt ý chí của ông; có thể khiến ông chịu đựng những đau đớn khủng khiếp, nhưng không thể khiến ông phản bội đồng đội. Đó chính là “chất thép” trong con người Nguyễn Văn Thương.
Sau nhiều năm bị giam cầm, năm 1973, Nguyễn Văn Thương được trao trả theo Hiệp định Paris. Ông trở về với cơ thể không còn đôi chân nhưng vẫn giữ nguyên niềm tin và khí phách của người chiến sĩ. Điều đáng khâm phục là sau chiến tranh, ông không chìm trong những mất mát của bản thân mà tiếp tục sống có ích, trở thành tấm gương về nghị lực vượt lên thương tật và những đau đớn mà chiến tranh để lại. Năm 1978, ông được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Nhìn lại cuộc đời Nguyễn Văn Thương, người ta có thể gọi ông bằng nhiều cái tên: người chiến sĩ tình báo, người anh hùng không khuất phục, hay “sinh vật thép” trong lời thốt lên của kẻ địch. Nhưng có lẽ điều đáng nhớ nhất không phải là những biệt danh ấy, mà là hình ảnh một con người đã dùng chính sự im lặng của mình để bảo vệ đồng đội. Kẻ thù có thể lấy đi đôi chân của ông, nhưng không thể lấy đi lòng trung thành, niềm tin và ý chí của một người lính Việt Nam. Chính vì vậy, câu chuyện về Nguyễn Văn Thương vẫn còn sức lay động mạnh mẽ, nhắc nhở các thế hệ sau về giá trị của lòng yêu nước, bản lĩnh và sự hy sinh vì Tổ quốc.



