Cựu chiến binh

NGƯỜI ANH HÙNG TRỞ VỀ QUÊ LÚA

Khắc họa hình ảnh Thiếu tá – Anh hùng LLVTND Nguyễn Xuân Liêm sau ngày rời thao trường tăng thiết giáp, trở về miền quê gắn với đồng ruộng. Câu chuyện tập trung vào sự tiếp nối trách nhiệm của người từng đi qua lửa đạn với quê hương và nhân dân.

Hưng Yên07/01/2026Bùi Văn Tuân (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Xuân Liêm trở về thôn An Liêm vào một buổi sáng cuối năm 1987, khi cánh đồng Đông Hưng đang vào vụ chiêm. Chuyến xe đưa ông từ doanh trại về không còn mang theo mùi dầu pháo, chỉ còn mùi rơm mới và hơi đất phù sa. Người lính từng chỉ huy 363 năm nào nay bước xuống con đường làng hẹp, vai đeo chiếc ba lô bạc màu, giống hệt một người con xa xứ trở lại chứ không phải một anh hùng vừa khép lại chặng đời quân ngũ.

Những ngày đầu ở quê lúa, ông dành phần lớn thời gian đi thăm các gia đình có con em từng nhập ngũ cùng đợt với mình. Nhiều mái nhà vẫn còn để nguyên bàn thờ mới lập sau năm 1975. Ông thắp hương rất chậm, rồi ra hiên ngồi nhìn lũ trẻ chạy giữa bờ mương. Ông nói với bà nhà:
– Mình còn sống là nhờ phúc của bao người đã nằm lại. Phải sống cho đàng hoàng.

Đời sống của một anh hùng giữa làng quê không hề êm ả như người ta tưởng. Thương tật 4/4 khiến những cơn đau lưng kéo đến mỗi khi trở trời. Nhưng ông không nhận bất cứ ưu tiên đặc biệt nào trong hợp tác xã. Ông đăng ký làm tổ thủy lợi, phụ trách nạo vét mương tiêu. Cái xẻng trên tay ông nhiều khi run bần bật, nhưng ánh mắt lại rất vững – thứ ánh mắt từng đối mặt B41 bắn thẳng từ tầng cao ở Phước Long.

Ông tham gia dựng lại ngôi nhà tình nghĩa đầu tiên của xã Thăng Long cho mẹ liệt sĩ pháo thủ 366. Trong buổi khởi công, ông chỉ nói mấy lời ngắn ngủi về kỷ luật của người lính: làm việc gì cũng phải nghĩ đến dân trước. Chính sự giản dị ấy làm người làng hiểu rằng chiến công của ông không tách rời đồng ruộng, mà đang tiếp tục nảy mầm trên quê lúa.

Những đêm không ngủ, ông thường nhóm bếp lửa, pha ấm chè Thái Bình, kể cho cháu con nghe về các chặng đường đã đi qua: Trạm Bom, sân bay Biên Hòa, Xuân Lộc. Tôi – người cháu – hiểu rằng ông đã đem cả Trường Sơn về căn nhà nhỏ. Nhờ thế, thôn An Liêm mới thực sự được ngủ yên, còn ngọn lửa yêu nước thì tiếp tục cháy rất hiền trong mùi rơm mới của quê lúa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn