Người anh hùng trong lòng đồng đội
Ngô Văn Nhỡ là một cán bộ xe tăng dũng cảm của quân đội Việt Nam. Trong Chiến dịch Hồ Chí Minh, ông chỉ huy đơn vị xe tăng thọc sâu tiến vào Sài Gòn. Sáng ngày 30/4/1975, tại cầu Sài Gòn, trước hỏa lực dày đặc của địch, ông đã dũng cảm đứng lên khỏi xe tăng để quan sát, chỉ huy và động viên bộ đội tiến công với khẩu lệnh: “Hãy nhằm thẳng Sài Gòn! Tiến lên!”. Trong lúc chiến đấu, ông anh dũng hy sinh trên tháp pháo xe tăng, chỉ ít phút trước thời khắc toàn thắng. Sự hy sinh của Đại úy Ngô Văn Nh
Khi còn là học sinh phổ thông, tôi đã nhiều lần được nghe về tấm gương hy sinh dũng cảm của Đại úy Ngô Văn Nhỡ, Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn Xe tăng 1, Lữ đoàn 203. Ngày ấy, mỗi lần nghe chuyện, tôi mong ước sau này có dịp được đến thăm gia đình hoặc gặp lại những đồng đội của anh để biết thêm về tấm gương hy sinh dũng cảm này...
Chị Loan cùng con, cháu trong buổi lễ đón nhận danh hiệu Anh hùng LLVT nhân dân cho liệt sĩ Ngô Văn Nhỡ.Trong Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử, Đại úy Ngô Văn Nhỡ, Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn Xe tăng 1, Lữ đoàn 203 được giao nhiệm vụ: Chỉ huy lực lượng đi đầu trong đội hình thọc sâu của quân đoàn, đánh địch ở cầu Xa Lộ-Đồng Nai, tiến vào Sài Gòn, chiếm phủ tổng thống ngụy.Sau khi tiêu diệt 5 xe thiết giáp M113 của địch, thông cầu Xa Lộ- Đồng Nai, đến 7 giờ ngày 30-4-1975, Đại úy Ngô Văn Nhỡ tiếp tục chỉ huy đơn vị tiến vào cầu Sài Gòn. Đây là một chiếc cầu quan trọng, nằm trên xa lộ Sài Gòn-Biên Hòa, lá chắn cuối cùng của quân địch tại cửa ngõ Sài Gòn. Do vậy, địch bố trí hệ thống phòng thủ dày đặc, quyết chặn hướng tiến công của ta bằng mọi giá. Để thực hiện mưu đồ này, chúng bố trí 14 xe tăng, thiết giáp cùng bộ binh dàn ra giữ cầu. Trong đó, 3 xe tăng địch án ngữ trên mặt cầu, một số chôn chìm xuống đất, chỉ ngóc nòng pháo lên phía cầu. Dưới sông, tàu chiến của địch bắn mạnh về hướng cầu.Anh Vũ Đăng Toàn, nguyên Chính trị viên Đại đội 4, Tiểu đoàn 1 kể lại: “Cầu Sài Gòn kết cấu hình vòm nên địch rất dễ quan sát đội hình của ta, trong khi ta rất khó quan sát được địch, nhất là hệ thống phòng ngự của chúng ở mặt cầu bên kia. Do đó, ba chiếc xe tăng của ta đi đầu đều bị chúng bắn cháy, lửa, khói mù mịt, khiến đội hình phía sau dồn lại, không thể di chuyển lên phía trên được”.Trước tình hình đó, Tiểu đoàn trưởng Ngô Văn Nhỡ bật cửa xe, nhô hẳn người lên để quan sát địch và chỉ huy đơn vị vượt cầu. Trong làn mưa đạn của kẻ thù, hình ảnh người chỉ huy hiên ngang hô vang mệnh lệnh: “Hãy nhằm thẳng Sài Gòn! Tiến lên!” đã thôi thúc cả tiểu đoàn xung phong tiêu diệt địch.Khi mặt cầu yên tiếng súng, đồng đội của anh mới biết, người tiểu đoàn trưởng của mình đã anh dũng hy sinh ngay trên tháp pháo xe tăng, trước giờ toàn thắng của dân tộc chỉ ít phút.Vui sao nước mắt lại tràoNgồi cùng con và các cháu lắng nghe những đồng đội kể về sự hy sinh anh dũng của chồng mình, tôi thấy chị Loan thỉnh thoảng lại đưa tay lên lau những giọt nước mắt lăn dài trên gò má nhăn nheo. Có lẽ, chị khóc một phần vì thương chồng không được hưởng trọn niềm vui ngày chiến thắng, một phần thương con mới lọt lòng đã mồ côi cha. Chị cầm tay cậu con trai Ngô Văn Việt của mình, khoe với đồng đội của anh Nhỡ: “Đây là kết quả của lần tôi vào thăm anh Nhỡ ở chiến trường Cửa Việt đầu năm 1974. Ngày ấy, chiến trường đâu đâu cũng bom đạn ác liệt, một ngày, cụ thân sinh ra anh Nhỡ khuyên tôi rằng: "Cha có linh cảm thằng Nhỡ sẽ không trở về nữa, con nên vào thăm nó một chuyến". Nói rồi, hôm sau, cụ quyết định bán đi con trâu duy nhất trong nhà, lấy tiền làm lộ phí cho tôi vào chiến trường thăm anh. Và đúng như linh cảm của cha tôi, một năm sau, anh Nhỡ hy sinh...".Biết tin anh Nhỡ hy sinh, chị Loan mới sinh con được hơn một tháng. Dạ con chưa yên thì dạ lòng lại thắt, chị giữ chặt nỗi đau vào sâu trong tim, lặng lẽ, âm thầm ở vậy nuôi con. Tôi quay sang nhìn Ngô Văn Việt, cậu con trai ngày nào của anh Nhỡ và chị Loan giờ đã trở thành bố của hai đứa trẻ, giám đốc một công ty chuyên về máy xúc. Không biết mặt bố ngay từ khi lọt lòng, mọi ký ức về bố chỉ nghe qua lời mẹ kể, nhưng đối với Ngô Văn Việt thì bố Nhỡ luôn là tấm gương sáng thôi thúc anh cố gắng vươn lên trong cuộc sống!


