NGƯỜI ANH HÙNG VỚI MẢNH ĐẠN TRONG ĐẦU VÀ KÝ ỨC RẠCH BÀ NĂM
Trong ngôi nhà mới khang trang tại huyện Lấp Vò, được xây cất từ những đồng lương hưu tích góp và sự hỗ trợ nghĩa tình của địa phương, Anh hùng LLVT nhân dân Trần Thanh Hùng đón tiếp chúng tôi bằng nụ cười đôn hậu. Ở tuổi ngoài 70, mái đầu đã bạc, nhưng mỗi khi nhắc về thời hoa lửa, đôi mắt ông lại rực sáng một vẻ kiên trung lạ thường.
Tuổi nhỏ chí lớn: "Cháu đã quyết chí rồi, nội đồng ý nhé!"
Sinh năm 1952, Trần Thanh Hùng bén duyên với cách mạng khi mới 16 tuổi. Chứng kiến cảnh quân thù càn quét, đốt phá xóm làng sau Tết Mậu Thân 1968, chàng thiếu niên nhỏ con ấy đã nằng nặc xin bà nội cho đi bộ đội. Dẫu bà lo lắng cháu mình "nhỏ quá, người ta không nhận", Hùng vẫn quyết tâm lên đường với một lời hứa sắt đá: "Cháu chịu khổ được, nội cứ để cháu đi!".
Những trận đánh "xuất quỷ nhập thần"
Vào quân ngũ, Trần Thanh Hùng nhanh chóng bộc lộ tư duy quân sự nhạy bén và sự dũng cảm vô song. Lịch sử huyện Lấp Vò vẫn còn ghi đậm dấu ấn những trận đánh của ông:
Trận Rạch Bà Năm (15/6/1969): Một mình ông xin ở lại bám trụ công sự, dùng lựu đạn gài sẵn và súng bộ binh cơ động liên tục qua nhiều vị trí để chặn đứng cả một toán quân Mỹ - ngụy. Sự mưu trí của ông khiến địch lầm tưởng ta có lực lượng đông đảo nên phải tháo lui, bảo vệ an toàn cho các thương binh đang rút lui.
Chiến thuật "Nạng giàn thun": Một trong những sáng tạo độc đáo của ông là dùng nạng giàn thun để bắn lựu đạn vào đồn địch. Cách đánh "vô tiền khoáng hậu" này đã khiến quân thù hoang mang, khiếp sợ vì không biết hỏa lực từ đâu đổ xuống đầu mình.
Bảo vệ trạm quân y mùa nước nổi (9/1970): Giữa mênh mông sông nước, ông cùng trạm trưởng đánh chìm xuồng địch, tiêu diệt 12 tên, bảo vệ thành công thương binh nặng cuối cùng tại trạm.
7 lần bị thương và mảnh đạn nằm lại nơi đại não
Trong suốt quãng đời binh nghiệp từ 1969 đến 1973, Trần Thanh Hùng đã tham gia 182 trận, tiêu diệt hơn 170 tên địch. Cái giá của hòa bình được đo bằng 7 lần ông bị thương. Nặng nhất là trận đánh ngày 25/3/1973, một quả đạn nổ ngay trên đầu khiến ông bất tỉnh.
Đến tận bây giờ, một mảnh đạn vẫn còn nằm sát não không thể lấy ra. Mỗi khi trái gió trở trời, vết thương cũ lại hành hạ, nhưng với ông, đó là "huy chương" vô giá của một thời vào sinh ra tử.
Người lính già không nghỉ
Sau ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng, ông tiếp tục cống hiến ở nhiều cương vị khác nhau: từ Ban Dân y huyện đến Bộ CHQS tỉnh Đồng Tháp. Khi nghỉ hưu với quân hàm Đại úy (1987), ông vẫn không ngơi nghỉ, lại tiếp tục tham gia công tác xã hội tại địa phương, làm Chủ tịch Hội Cựu chiến binh xã Long Hưng A.
Anh hùng Trần Thanh Hùng chính là một "pho sử sống" của vùng đất sen hồng Đồng Tháp. Câu chuyện về ông không chỉ là bài học về lòng yêu nước mà còn là minh chứng cho tinh thần sáng tạo, quả cảm của con người Việt Nam: dù nhỏ bé về tầm vóc nhưng lại mang trong mình một ý chí phi thường.


