Bài viết

NGƯỜI ANH VÀ ĐÔI GIÀY CŨ

Nguyễn Thị Yến Nhi

Hưng Yên22/08/2026phường Lê Đại Hành (Phường Lê Đại Hành)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Một người anh để lại đôi giày cho em trai trước ngày lên đường.

Anh nói:

“Bao giờ anh về, em trả lại.”

Em cười:

“Anh đi xa mà còn lo đôi giày.”

Anh đáp:

“Đôi này đi quen rồi.”

Người em giữ đôi giày.

Nhưng sau đó, gia đình nhận tin anh không trở về.

Đôi giày được cất vào một góc nhà.

Nhiều năm sau, người em trưởng thành.

Một hôm, ông lấy đôi giày ra lau.

Đôi giày đã cũ, da đã nứt.

Ông không đi.

Chỉ lau sạch rồi cất lại.

Con ông hỏi:

“Bố giữ đôi giày này làm gì?”

Ông kể câu chuyện về người chú.

Đứa trẻ nhìn đôi giày rồi hỏi:

“Chú có thích đi giày này không?”

Ông cười:

“Chú thích lắm.”

“Thế sao bố không đi?”

Ông lắc đầu:

“Bố muốn giữ.”

Không phải vì đôi giày đặc biệt.

Mà bởi nó từng nằm dưới chân một người mà ông thương.

Nhiều năm sau, người em đã già.

Ông trao đôi giày cho con mình.

“Con giữ giúp bố.”

Cứ thế, một đôi giày cũ đi qua nhiều thế hệ.

Nó trở thành vật kể chuyện.

Mỗi khi được nhắc đến, người ta lại nhớ về một chàng trai trẻ từng bước trên con đường quê.

Một người từng có gia đình.

Có người em.

Có những ngày bình thường.

Rồi một ngày phải rời đi.

Đôi giày không thể đưa anh trở lại.

Nhưng nó giúp gia đình nhớ rằng anh từng sống một cuộc đời rất bình dị trước khi trở thành một phần của lịch sử.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn