NGƯỜI BÀ KỂ CHUYỆN DƯỚI HIÊN
Mỗi tối mùa hè, bà Hồng thường ngồi dưới hiên kể chuyện cho các cháu.
Bà không kể truyện cổ tích.
Bà kể chuyện về tuổi trẻ của mình.
Về những ngày phải đi bộ nhiều cây số.
Về những lần sơ tán.
Về những người bạn đã từng cùng bà làm việc.
Về người anh trai không trở về.
Ban đầu, trẻ con không thích nghe.
Chúng thích điện thoại và những câu chuyện vui hơn.
Nhưng bà vẫn kể.
Không ép.
Chỉ kể.
Một lần, bà lấy ra một bức ảnh.
Trong ảnh có một nhóm thanh niên.
Bà chỉ từng người.
Đây là người thích hát.
Đây là người nấu ăn giỏi.
Đây là người rất hay đùa.
Đây là anh trai bà.
Đứa cháu hỏi người nào còn sống.
Bà trả lời.
Có người còn.
Có người mất.
Có người không rõ tung tích.
Đứa trẻ nhìn ảnh rất lâu.
Nó hỏi tại sao bà nhớ được nhiều như vậy.
Bà nói vì nếu người già không kể, một ngày nào đó sẽ không còn ai biết.
Câu nói khiến bọn trẻ bắt đầu chú ý.
Từ đó, mỗi tối chúng lại ngồi nghe.
Có đứa lấy điện thoại ghi âm.
Có đứa viết lại.
Có đứa hỏi thêm về những người trong ảnh.
Bà vui.
Bà bảo không cần nhớ từng chi tiết.
Chỉ cần nhớ rằng những người ấy từng sống.
Từng yêu thương.
Từng có ước mơ.
Và từng góp một phần tuổi trẻ vào những năm tháng của đất nước.
Nhiều năm sau, bà không còn đủ sức kể dài.
Các cháu thay nhau kể lại câu chuyện của bà cho con mình.
Chiếc hiên vẫn còn.
Chiếc ghế bà từng ngồi vẫn còn.
Mỗi tối, gia đình lại ngồi đó.
Câu chuyện được truyền từ người này sang người khác.
Bà đã mất.
Nhưng giọng kể dường như vẫn còn trong căn nhà.
Bởi ký ức, nếu được trao lại đúng lúc, có thể sống lâu hơn cả người kể.



