Người bác sĩ giữa rừng Chiến tranh Việt Nam
Bác sĩ Trần Hữu Phúc từng làm việc tại một bệnh xá dã chiến sâu trong rừng Trường Sơn. Nơi đó không có phòng mổ đúng nghĩa – chỉ là một căn lán lợp lá, ánh sáng từ đèn dầu và đôi khi là ánh trăng.
“Chúng tôi mổ trong điều kiện không thể tưởng tượng nổi bây giờ,” ông kể.
Dụng cụ thiếu thốn, thuốc men hạn chế. Có khi phải luộc lại dao kéo để dùng tiếp. Nhưng thương binh thì không thể chờ.
Một đêm mưa lớn, một ca cấp cứu được đưa đến. Một chiến sĩ bị mảnh đạn găm sâu vào bụng. Nếu không mổ ngay, gần như chắc chắn không qua khỏi.
“Chúng tôi quyết định mổ ngay tại chỗ,” ông nói.
Không có máy gây mê hiện đại, chỉ có thuốc giảm đau rất ít. Người lính cắn chặt một mảnh vải, cố không kêu.
“Cậu ấy chỉ nói một câu: ‘Bác sĩ cứ làm đi.’”
Ca mổ kéo dài hàng giờ. Mồ hôi nhỏ xuống cả vết mổ. Nhưng cuối cùng, mảnh đạn được lấy ra.
Người lính sống.
“Nhiều năm sau, cậu ấy tìm lại tôi,” ông kể. “Mang theo một bao gạo, nói là để cảm ơn.”
Ông chỉ cười: “Ngày đó, ai cũng làm việc của mình thôi.”
Sau chiến tranh, ông tiếp tục làm bác sĩ. Nhưng những ca mổ trong rừng vẫn là ký ức sâu đậm nhất.
“Không phải vì khó khăn,” ông nói. “Mà vì lúc đó, mỗi ca mổ là một cuộc giành giật sự sống thật sự.”



