NGƯỜI BÁC SĨ LẦN ĐẦU RA CHIẾN TRẬN
NGƯỜI BÁC SĨ LẦN ĐẦU RA CHIẾN TRẬN
NGƯỜI BÁC SĨ LẦN ĐẦU RA CHIẾN TRẬN
Lê Tuyên Hồng Dương 1962
Tôi nhớ là một chiều cuối tháng 7 năm 1987 chúng tôi đi biên giới. Lúc hành quân, trời mờ, sương, mưa. Tiểu đoàn quân y chúng tôi có một xe tải kiểu xe Zin và hai xe cứu thương để mang trang thiết bị. Tôi đi xe tải cùng anh em cho thoáng. Tầm 6 giờ tối đến Việt Trì, nhìn xa xa nhà người ta bắt đầu ăn cơm chiều, họ quầy quần, cảm thấy xôn xao lắm. Trước khi đi, mỗi chúng tôi được phát một nắm cơm, bẻ ra bên trong có miếng thịt, hầu như thẳng nào cũng chỉ ăn được một tí rồi bỏ.
Khoảng 9 giờ đêm đến Tuyên Quang, đoàn nghỉ một lúc rồi đi Hà Tuyên. Đơn vị chia làm 2 bộ phận. Một bộ phận đóng ở khu quân sự trên bờ suối làng Núp, phía thị xã Hà Tuyên, đó là trạm tiếp nhận và điều trị thương binh. Một bộ phận nằm ở làng Pinh là đội phẫu tiền phương. Gần 12 giờ đêm, chúng tôi vào đến làng Pinh. Tôi mắc tạm cái võng ở hai đầu ô tô, nằm ngủ. Sáng dậy, cứ cảm giác như mình đi cắm trại. Tôi rủ một cậu y tá, hai anh em cầm súng, cầm xẻng, cầm dao đi vào rừng để hái măng. Đi một lúc về cũng chặt được mấy cái măng, bị một anh lớn tuổi mắng cho một trận: "Chúng mày ngu thế! Trong này rất nhiều mìn. Chúng mày có biết tọa độ pháo thế nào không mà dám đi?" Lúc ấy mới giật mình, sợ!
Thực ra chúng tôi có hiểu gì đâu, nghĩ hành quân như đi chơi, vì thật sự là không có thông tin, lúc ấy, tôi cũng giống như đa số người dân Việt Nam, biết rất ít về mặt trận Vị Xuyên, chúng tôi rất ngây ngô, không biết gì về chiến trường ấy nên thấy bình thường, cứ nghĩ "Hòa bình gần 10 năm rồi còn gì".
Ở làng Pinh, các bác sỹ được bên đại đội vận tải, công binh làm cho những cái hầm. Chúng tôi ở cái lán sát hang núi, anh em nằm trong, tôi nằm ở cửa hang. Bên ngoài hang có những rọ đá dầy khoảng một mét, xếp chồng lên nhau cao tầm hai mét để che chăn. Bên hầm phẫu cũng thế. Thường thì nghe tiếng pháo nó bắn xa xa, tôi nhớ lần đầu tiên chứng kiến trận pháo địch bắn gần, khoảng 2 hay 3 tháng sau khi đến đóng ở làng Pinh. Vừa nghe ùng một cái là tôi chui xuống hầm. Khi pháo nó nổ xong, tôi chui ra thì thấy ông bộ đội già ngồi rung đùi trên giường trong cái lán thương binh. Ông ấy cười bảo "Chú chắc lần đầu ra trận". "Vâng em lần đầu tiên". Ông ấy bảo "Khi nghe thấy tiếng pháo ùng một cái, xong u u là nó bắn qua đầu mình, ra ngoài thị xã Hà Giang. Bao giờ nghe ùng, xong xoèn xoẹt thì chú mới phải nằm xuống, vì là nó sát người rồi".



