NGƯỜI BÁC SĨ TRẺ
Nguyễn Thị Yến Nhi
Một bác sĩ trẻ rời bệnh viện quê để làm nhiệm vụ ở nơi xa.
Anh mới bắt đầu sự nghiệp.
Trên bàn làm việc vẫn còn những quyển sách y khoa chưa đọc hết.
Anh từng nói với đồng nghiệp:
“Sau này tôi muốn học thêm.”
Nhưng chiến tranh khiến mọi kế hoạch phải tạm dừng.
Anh làm việc ngày đêm.
Chăm sóc những người bị thương.
Có lúc mệt đến mức chỉ kịp chợp mắt vài phút.
Nhưng mỗi khi có người cần giúp, anh lại đứng dậy.
Một đồng đội hỏi:
“Anh không mệt à?”
Anh cười:
“Mệt chứ. Nhưng người bệnh còn mệt hơn.”
Câu nói ấy được người đồng nghiệp nhớ mãi.
Sau này, người bác sĩ không trở về.
Những quyển sách anh để lại được gia đình giữ cẩn thận.
Một người em tiếp tục học ngành y.
Trong ngày tốt nghiệp, người em mang theo một tấm ảnh của anh.
Sau buổi lễ, anh đứng trước ảnh người anh trai và nói:
“Em đã học xong rồi.”
Đó không chỉ là niềm vui của một người em.
Đó là cách một ước mơ được tiếp tục.
Có những người hy sinh khi sự nghiệp còn dang dở.
Họ chưa kịp trở thành những bác sĩ giỏi nhất.
Những nhà giáo thành công nhất.
Những kỹ sư tài năng nhất.
Nhưng họ đã làm tốt nhất công việc của mình trong thời điểm đất nước cần họ.
Và chính sự tận tụy ấy khiến tuổi trẻ của họ trở nên đáng nhớ.



