Người bác sĩ và bài toán 'mổ không gây mê
Ông Việt phải đối mặt với một ca thương binh nặng bị nát bàn chân. Không có thuốc tê, ông đã nắm chặt tay người lính và nói: "Đồng chí ráng chịu đau, tôi sẽ làm thật nhanh để giữ lại cái chân cho đồng chí đi bộ về quê". Người lính ấy đã cắn chặt chiếc gậy gỗ, mồ hôi vã ra như tắm nhưng không một tiếng rên. Sau ca mổ, ông Việt lặng lẽ bước ra cửa hầm, đôi bàn tay run rẩy vì căng thẳng. "Cứu được anh em nhưng lòng mình đau như cắt, mỗi nhát dao mổ như cứa vào chính da thịt mình".



