Người bác sĩ với trái tim lửa (Liệt sĩ, Anh hùng Đặng Thùy Trâm)
Giữa những cánh rừng già ở Đức Phổ, Quảng Ngãi những năm 1970, có một cô gái Hà Nội dáng người nhỏ nhắn, mang tâm hồn mơ mộng nhưng lại có sức mạnh phi thường. Đó là bác sĩ Đặng Thùy Trâm.
Trạm xá của chị không có tường cao, chỉ có những túp lều tranh nằm dưới làn mưa bom bão đạn. Một mình chị giữa rừng sâu, vừa là thầy thuốc, vừa là người chị, người mẹ chăm sóc cho những thương binh nặng. Trong cuốn nhật ký nhỏ của mình, chị viết về những đêm không ngủ vì tiếng trực thăng gầm rú, về nỗi nhớ mẹ da diết ở quê nhà, nhưng trên hết là lý tưởng sống mãnh liệt.
Ngày 22/6/1970, quân Mỹ mở cuộc càn quét lớn vào khu căn cứ. Đồng đội giục chị rút lui, nhưng nhìn những thương binh chưa kịp di chuyển, Thùy Trâm quyết định ở lại. Với một khẩu súng trường trên tay, người nữ bác sĩ chưa đầy 30 tuổi đã đứng lên đối đầu với cả một đơn vị lính Mỹ để bảo vệ bệnh xá của mình.
Chị chiến đấu đến viên đạn cuối cùng. Khi quân địch tràn lên, họ sững sờ khi thấy người cầm cự với họ nãy giờ chỉ là một người phụ nữ trẻ tuổi với đôi mắt kiên nghị. Chị hy sinh trên mảnh đất miền Trung nắng cháy, để lại cuốn nhật ký mà sau này khi một người lính Mỹ đọc được đã phải thốt lên: "Đừng đốt cuốn sách này, trong đó đã có lửa rồi!". Câu chuyện của chị không chỉ là về chiến đấu, mà là về tình yêu thương con người cao cả giữa sự tàn khốc của chiến tranh.



