NGƯỜI BẠN GIỮ CHIẾC BÚT
Nguyễn Thị Yến Nhi
Hai người bạn thân cùng lên đường.
Một người có chiếc bút máy rất đẹp.
Trước ngày chia tay, anh đưa bút cho bạn:
“Giữ giúp tôi.”
Người bạn hỏi:
“Sao lại đưa tôi?”
“Vì tôi sợ làm mất.”
Người bạn cười:
“Thế thì tôi giữ.”
Chiếc bút được cất trong túi áo.
Hai người hẹn ngày trở về sẽ lấy lại.
Nhưng một người không trở về.
Người bạn giữ chiếc bút suốt nhiều năm.
Ông thường dùng nó để viết thư cho gia đình của bạn.
Trong mỗi lá thư, ông kể về những kỷ niệm hai người từng có.
Có khi ông viết về một câu chuyện rất nhỏ.
Một lần hai người cùng cười.
Một lần cùng bị phê bình.
Một lần tranh nhau món ăn.
Ông muốn gia đình biết người đã mất không chỉ là một cái tên.
Anh từng có một cuộc sống vui vẻ.
Từng có bạn bè.
Từng cười rất nhiều.
Sau này, chiếc bút được trao lại cho gia đình.
Người mẹ cầm nó rồi nói:
“Con tôi thích chiếc bút này lắm.”
Người bạn đáp:
“Nó giao cho tôi giữ.”
Bà cười:
“Anh giữ tốt lắm.”
Chiếc bút ấy sau đó được đặt trong tủ.
Mỗi khi nhìn thấy, gia đình lại nhớ đến người con.
Còn người bạn vẫn giữ lời hứa theo cách của mình.
Không chỉ giữ một chiếc bút.
Ông giữ cả ký ức về một người bạn.



