NGƯỜI BẠN KHÔNG CÙNG QUÊ
Nguyễn Thị Yến Nhi
Trong một đơn vị, có hai người lính đến từ hai miền quê khác nhau.
Một người lớn lên bên biển.
Một người lớn lên giữa vùng đồng ruộng.
Họ thường kể cho nhau nghe về quê nhà.
Người này kể về những buổi sáng có tiếng sóng.
Người kia kể về những mùa lúa chín.
Hai người chưa từng đến quê của nhau nhưng đã quen thuộc với từng câu chuyện.
Một lần, người lính quê vùng đồng ruộng nói:
“Sau này về, tôi sẽ mời cậu về nhà.”
Người kia đáp:
“Thế tôi cũng mời cậu ra biển.”
Họ cùng cười.
Nhưng lời hẹn ấy không thành.
Một người đã hy sinh.
Người còn lại sau này trở về quê.
Ông vẫn nhớ lời hẹn.
Nhiều năm sau, ông tìm đến gia đình người bạn.
Ông mang theo một túi nhỏ đựng cát biển.
Ông đặt trước bàn thờ rồi nói:
“Ngày trước chúng tôi hẹn nhau. Cậu ấy chưa kịp ra biển, nên tôi mang biển về cho cậu ấy.”
Gia đình im lặng.
Mẹ người bạn cầm túi cát lên.
Bà nói:
“Cảm ơn cháu.”
Người lính không ở lại lâu.
Ông chỉ kể vài câu chuyện về người bạn.
Những chuyện rất đời thường.
Người bạn thích ăn gì.
Hay nói câu gì.
Có lần đã cười rất to vì một chuyện nhỏ.
Nhờ những câu chuyện ấy, gia đình hiểu thêm về người con mà họ đã không được nhìn thấy trong những năm cuối đời.
Hai người không cùng quê.
Nhưng đã trở thành bạn.
Và tình bạn ấy vượt qua cả khoảng cách của những vùng đất, thậm chí vượt qua cả thời gian.



