Người bạn mang tên quê hương
Trong đơn vị, Ông Trần Đức Tài có người bạn cùng quê Hải Phòng. Hai người thường nhắc về thành phố cảng trong những chuyến hành quân. Tình bạn ấy giúp họ cảm thấy quê hương luôn ở bên mình dù cách xa hàng trăm cây số.
Ông Trần Đức Tài nhập ngũ khi còn trẻ.
Trong đơn vị, Ông tình cờ gặp một người đồng hương Hải Phòng.
Hai người nhanh chóng thân nhau.
Mỗi khi hành quân, họ thường kể cho nhau nghe chuyện quê nhà.
Người nhớ bến cảng, người nhớ những con phố, người nhớ món ăn và những buổi chiều gió biển.
Có lúc cả nhóm trêu rằng hai người “nói chuyện Hải Phòng mãi không chán”.
Ông Tài cười.
Ông nói quê hương là thứ càng xa càng nhớ.
Một lần, đơn vị phải hành quân nhiều ngày. Hai người cùng nhau mang chung một phần đồ dùng.
Khi một người mệt, người kia động viên.
Khi có thư từ quê, họ đọc cùng nhau.
Những ngày xa nhà nhờ vậy trở nên dễ chịu hơn.
Sau chiến tranh, Ông trở về Hải Phòng. Người bạn cũng trở về nhưng hai người ở hai khu vực khác nhau.
Họ vẫn giữ liên lạc.
Mỗi lần gặp nhau, câu chuyện đầu tiên thường là: “Hải Phòng dạo này thay đổi nhiều nhỉ?”
Ông Tài bảo rằng quê hương thay đổi theo thời gian nhưng tình cảm của những người từng xa quê trong chiến tranh thì không thay đổi.
Với Ông, người bạn năm xưa giống như một phần quê hương được mang theo trên những con đường hành quân.
Có những lúc nhớ nhà, chỉ cần có một người đồng hương bên cạnh, lòng người đã bớt trống trải.



