Bài viết

Người Bạn Từ Thành Phố

Tây Ninh15/05/2026Dương Tuấn Vỹ (xã Nhơn Hòa Lập)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở Nhơn Hòa Lập, có những ngày bình thường trôi qua rất chậm, nhưng cũng có những ngày đánh dấu sự thay đổi của cả một vùng quê, và “Người Bạn Từ Thành Phố” là một trong những câu chuyện như thế, bắt đầu vào một buổi sáng khi con kênh trước xóm vẫn còn phủ sương, những chiếc xuồng nhỏ vẫn lặng lẽ qua lại như mọi ngày, và tiếng máy nổ xa xa vọng về từ phía thị trấn như một nhịp sống mới đang tiến dần vào vùng đất vốn quen với sự yên ả của đồng nước; người bạn ấy đến không ồn ào, không có sự phô trương của một cuộc viếng thăm lớn, chỉ là một chuyến xuồng ghé bến, một dáng người trẻ mang theo chiếc ba lô cũ và ánh mắt vừa lạ lẫm vừa tò mò, như thể lần đầu chạm vào nhịp sống của một miền quê sông nước mà sách vở ở thành phố chưa từng kể hết; ban đầu, sự khác biệt hiện rõ trong từng chi tiết nhỏ, từ cách đi lại trên bờ đất còn mềm sau mưa, cách lắng nghe tiếng nước chảy qua con rạch, đến ánh nhìn ngạc nhiên khi thấy những cánh đồng trải dài không có ranh giới rõ ràng như những con đường bê tông quen thuộc, nhưng rồi chỉ sau vài ngày, sự lạ lẫm ấy dần được thay bằng sự gần gũi, khi người bạn thành phố bắt đầu hiểu rằng ở Nhơn Hòa Lập, mọi thứ đều gắn với nhau bằng tình người, bằng sự sẻ chia rất tự nhiên, như bữa cơm có thể được mang sang từ nhà này qua nhà khác chỉ bằng một tiếng gọi, như chiếc xuồng có thể trở thành phương tiện chung cho cả xóm khi cần đi qua mùa nước nổi; những người già trong xóm kể lại chuyện cũ, không phải để nhấn mạnh gian khó, mà để người trẻ hiểu rằng vùng đất này đã từng đi qua những năm tháng không dễ dàng, nơi từng con kinh, từng bến nước đều có ký ức của sự kiên cường, và người bạn từ thành phố lặng nghe, đôi khi không nói gì, chỉ gật đầu, như đang học lại một bài học mà sách vở không dạy hết được; có những buổi chiều, người bạn ấy theo chân thanh niên trong xóm ra đồng, lội bùn, phụ sửa lại bờ kênh, hoặc chỉ đơn giản là ngồi nhìn mặt trời xuống chậm trên cánh đồng, và chính trong những khoảnh khắc tưởng như bình dị ấy, một sự thay đổi âm thầm diễn ra, không phải là sự thay đổi của cảnh vật, mà là sự thay đổi trong cách nhìn về quê hương, về giá trị của sự gắn bó và lao động; rồi đến một ngày, người bạn ấy không còn là “người từ thành phố” nữa, mà trở thành một phần quen thuộc của xóm nhỏ, biết đường ra bến kênh, biết giờ nước lên xuống, biết tiếng gọi nhau ngoài ruộng, và biết cả những câu chuyện chưa từng được ghi lại nhưng luôn sống trong ký ức của người dân nơi đây; khi rời đi, chuyến xuồng vẫn lặng như lúc đến, nhưng trong lòng người ở lại, hình ảnh ấy không còn là một cuộc ghé thăm thoáng qua, mà là một sự kết nối, như một nhịp cầu nhỏ giữa hai thế giới tưởng chừng khác biệt nhưng lại gặp nhau ở một điểm chung rất giản dị: tình người và sự trân trọng quê hương; và ở Nhơn Hòa Lập, người ta vẫn nhắc về “người bạn từ thành phố” như một minh chứng rằng, chỉ cần đủ thời gian và sự chân thành, mọi khoảng cách đều có thể được lấp đầy bởi những dòng kinh, những cánh đồng và những câu chuyện không bao giờ cũ./.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người Bạn Từ Thành Phố | Câu chuyện thời hoa lửa