NGƯỜI BƯU TÁ TRÊN TUYẾN LỬA
Người đưa thư vượt bom đạn để nối hậu phương với tiền tuyến.
Chiếc túi thư của ông Sáng luôn nặng hơn sức người. Trong đó là thư nhà, giấy báo nhập ngũ, có cả tin vui và tin buồn. Ông không được phép chọn thư nào đưa trước, nhưng trong lòng luôn cầu mong thư tình đến kịp.
Có những lá thư ông đưa tận tay người nhận, có những lá mãi mãi không đến nơi. Ông nhớ từng khuôn mặt, từng cái tên. Sau chiến tranh, ông nói: “Tôi không cầm súng, nhưng tôi mang theo hy vọng.”



