NGƯỜI CẦM CỜ CUỐI CÙNG
Chiều biên giới gió hun hút. Những cựu chiến binh trở về thăm lại điểm cao 72, nơi từng diễn ra trận đánh ác liệt năm 1968.
Ông Tự đứng lặng rất lâu.
Nơi lớp cỏ đang run run trước gió kia, ngày ấy là cửa mở để đại đội ông xung phong đánh chiếm cứ điểm địch.
Đêm đó, trời tối như mực, bom pháo rền từng chập. Đại đội nhận nhiệm vụ thành lập tổ cảm tử mở hàng rào kẽm gai. Người được chọn cầm cờ xung phong là anh Trần Văn Lạng – tiểu đội phó, 23 tuổi.
Anh Lạng nhỏ người, nước da ngăm nhưng dứt khoát:
“Quân có thể ngã, nhưng cờ không được rơi!”
Phút xung phong đầu tiên, loạt đạn đại liên quét tới, anh Lạng trúng đạn vào vai. Anh nghiến răng giữ cờ, tay trái ghì sát ngực. Đồng đội vừa kịp lao tới thì quả pháo lép nổ chậm vang lên. Khi khói tan, mọi người thấy anh ngã xuống, nhưng cán cờ vẫn dựng thẳng, thân mình anh đổ lên lá cờ, như muốn che chở cho màu cờ Tổ quốc.
Đại đội nhìn lá cờ đẫm máu mà như lửa bùng lên. Toàn đơn vị đánh chiếm điểm cao trước rạng sáng.
Ông Tự kể xong, đưa tay vuốt mắt:
“Chúng tôi còn sống mà trở về là nhờ những người như Lạng. Cờ đỏ sao vàng sáng lắm, vì thấm máu.”
Ngày nay, điểm cao phủ xanh, nhưng mỗi khi gió thu thổi, cỏ nghiêng một phía, người ta tin như có người lính trẻ vẫn giữ lá cờ đứng đó, không bao giờ ngã xuống.



