Bài viết

Người Cầm Lái Giữa Cơn Bão Lửa

Khi tàu không số bị trúng đạn và cháy, thuyền trưởng Hải đã bất chấp nguy hiểm lao vào khoang máy cứu Bình, sau đó vừa lái tàu vượt bão vừa bảo vệ đồng đội. Sự dũng cảm và lòng trung thành của Hải đã giúp cả tàu và người sống sót. Tình đồng chí ở đây là sự gánh vác, là lời thề "người còn tàu còn" và quyết không bỏ rơi nhau giữa trùng khơi nguy hiểm.

Lâm Đồng16/04/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1970, trên một con tàu không số vận chuyển vũ khí vào chiến trường miền Nam, Hải là thuyền trưởng và Bình là thợ máy trẻ. Khi tàu đang lén lút băng qua vùng biển bủa vây bởi tàu tuần tiễu của địch thì gặp bão lớn. Sóng dữ đánh gãy cột ăng-ten, còn tàu địch bắt đầu nã pháo sau khi phát hiện mục tiêu.

Một quả đạn pháo rơi trúng khoang máy, lửa bốc lên dữ dội. Bình bị sức ép vụ nổ hất văng, chân bị kẹt dưới một khối sắt nóng rực. Hải lao xuống khoang máy đầy khói đặc, dùng đôi vai lực lưỡng bẩy khối sắt cứu Bình."Anh Hải, tàu sắp nổ rồi, anh lên lái tàu thoát đi, kệ em!" – Bình hét lên trong đau đớn.
Hải không trả lời, anh dùng chiếc áo trấn thủ thấm nước quấn chặt chân Bình rồi cõng bạn lên boong. Giữa làn mưa bom, Hải vừa một tay giữ bánh lái, một tay ôm lấy Bình để bạn không bị sóng hất xuống biển.Anh thét lớn giữa tiếng sóng gầm:
  • "Tàu còn thì người còn! Tao không bỏ máy, cũng không bỏ mày!"

Hải đã mưu trí điều khiển con tàu lao thẳng vào một lạch sông nhỏ hẹp đầy dừa nước để ẩn nấp. Khi tàu dừng lại an toàn, anh mới kịp nhận ra lưng mình cũng đã bị mảnh pháo găm đầy, máu chảy thấm đẫm cả mạn tàu.Mấy chục năm sau, ông Bình giờ đã là một lão ngư, còn ông Hải vẫn giữ thói quen chống gậy ra bờ biển mỗi chiều. Ông Bình thường bảo con cháu:
  • "Cái chân này của ông còn bước đi được trên cát là nhờ đôi vai của bác Hải ngày ấy. Tình đồng chí của tụi ông không chỉ có khói súng, mà còn có cả vị mặn của máu và biển cả."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn