NGƯỜI CÁN BỘ CƠ SỞ TRONG NGÔI NHÀ TRANH
Trong một đợt địch càn quét dữ dội vào vùng cơ sở an ninh, bác Nguyễn Hữu Lương đã tận mắt chứng kiến sự hy sinh của một cán bộ cơ sở lâu năm, người đã chấp nhận cái chết để giữ trọn bí mật cho toàn mạng lưới. Câu chuyện là hồi ức đau lòng về một ngôi nhà tranh cháy rụi và lòng trung thành son sắt của người dân với cách mạng. Đó là mất mát âm thầm nhưng có ý nghĩa sống còn đối với sự tồn tại của phong trào.
Người cán bộ cơ sở ấy được mọi người gọi thân mật là chú Ba, một nông dân Quảng Trị hiền lành nhưng gan góc. Ngôi nhà tranh của chú vừa là nơi che giấu cán bộ, vừa là điểm trung chuyển tài liệu của Ban An ninh. Bác Lương từng nhiều lần trú ẩn tại đó, coi chú Ba như người thân trong gia đình. “Chú ấy ít nói, nhưng việc gì liên quan đến cách mạng thì không bao giờ chùn bước,” bác kể.
Trong một đợt càn lớn năm 1968, địch bất ngờ ập vào làng, lục soát từng nhà. Dù biết trong nhà mình có dấu vết hoạt động cách mạng, chú Ba vẫn bình tĩnh đối phó, kiên quyết không khai báo. Địch tra hỏi, đốt nhà để uy hiếp, nhưng chú vẫn im lặng. “Nếu chú nói ra, cả mạng lưới sẽ bị xóa sổ,” bác Lương nhớ lại.
Ngôi nhà tranh cháy rụi trong khói lửa, chú Ba hy sinh ngay tại đó. Khi quay lại, bác Lương chỉ còn thấy nền đất đen và vài vật dụng cháy dở. “Chú Ba không cầm súng, nhưng chú là chiến sĩ thực thụ,” bác nói, giọng chắc nịch, coi sự hy sinh ấy như một phần máu thịt của cuộc kháng chiến.



