Người cán bộ văn hóa mang phim lưu động đến những làng vừa qua bom đạn
Câu chuyện kể về một cán bộ chiếu phim lưu động mang tiếng cười và niềm tin đến người dân giữa những năm chiến tranh khốc liệt.
Trong chiến tranh, không chỉ lương thực hay vũ khí mới quan trọng. Việc giữ tinh thần lạc quan cho người dân cũng là nhiệm vụ rất đặc biệt. Ông Phạm Văn Thành khi ấy là cán bộ đội chiếu phim lưu động của huyện.
Ông cùng đồng nghiệp mang theo máy chiếu, cuộn phim và loa đi đến các xã vùng sâu, vùng vừa bị đánh phá để phục vụ người dân.
Phương tiện di chuyển chủ yếu là xe đạp hoặc đi bộ.
Nhiều khi vừa đến nơi dựng màn chiếu thì còi báo động vang lên.
Có đêm họ phải chuyển cả buổi chiếu xuống hầm trú ẩn.
Ông nhớ nhất lần đến một ngôi làng ven biển vừa bị bom đánh trúng khiến nhiều nhà sập.
Không khí cả làng vô cùng tang thương.
Ban đầu nhiều người không muốn xem phim vì còn quá đau buồn.
Nhưng cán bộ địa phương vẫn đề nghị đội ở lại vì muốn trẻ em có chút niềm vui.
Tối hôm đó, một tấm vải trắng được căng giữa sân đình đổ nát.
Trẻ em ngồi chen chúc phía trước.
Người lớn ngồi phía sau trong im lặng.
Khi bộ phim hài bắt đầu, những tiếng cười đầu tiên vang lên rất nhỏ rồi lớn dần.
Ông kể có những người vừa cười vừa lau nước mắt.
Một cụ già nắm tay ông nói: “Lâu lắm rồi làng tôi mới lại nghe tiếng cười.”
Sau chiến tranh, ông vẫn làm văn hóa cơ sở nhiều năm.
Ông nói mình luôn tin rằng trong những thời điểm khó khăn nhất, con người vẫn cần hy vọng, và đôi khi hy vọng đến từ những điều rất giản dị.



