Bài viết

NGƯỜI CANH CẢNH GIỚI BAN ĐÊM

Điện Biên03/07/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI CANH CẢNH GIỚI BAN ĐÊM

Ở một khu căn cứ nằm sát vùng rừng giáp ranh, việc canh gác ban đêm là nhiệm vụ bắt buộc và nghiêm ngặt. Trong số những người được phân công, có một chiến sĩ trẻ chuyên đảm nhận chốt gác ở đoạn đường mòn thấp, nơi dễ bị địch tiếp cận nhất.

Vị trí gác chỉ là một ụ đất nhỏ được ngụy trang bằng lá cây. Từ đó, có thể quan sát một đoạn đường hẹp dẫn vào căn cứ. Ban đêm, tầm nhìn hạn chế, nên người gác phải dựa vào âm thanh và kinh nghiệm để phát hiện bất thường.

Anh luôn mang theo một chiếc gậy tre ngắn, dùng để gõ nhẹ xuống đất khi cần báo hiệu khẩn cấp. Ngoài ra, anh còn có một sợi dây nhỏ buộc vào cổ tay, nối với một chốt cảnh báo ở gần đơn vị, giúp truyền tín hiệu khi có tình huống bất thường.

Công việc tưởng chừng đơn điệu nhưng đòi hỏi sự tập trung cao độ. Có những đêm rừng hoàn toàn im lặng, chỉ nghe tiếng lá rơi hoặc thú rừng di chuyển xa xa. Nhưng cũng có những đêm căng thẳng khi pháo sáng từ xa làm cả khu vực bừng sáng trong vài giây.

Một lần, trong lúc đang gác, anh phát hiện tiếng động rất nhỏ từ phía con đường mòn. Không xác định được rõ là người hay thú, anh giữ im lặng quan sát. Sau một lúc, anh nhận ra đó là một tổ công tác của đơn vị quay về muộn.

Anh không gõ tín hiệu ngay mà chờ họ đến gần đủ để xác nhận. Khi nhận đúng mật khẩu, anh mới mở lối cho đi qua, tránh gây chú ý không cần thiết.

Sau ca gác, anh ghi lại tình hình vào sổ trực: thời gian, hướng di chuyển, và các dấu hiệu quan sát được. Những ghi chép này giúp đơn vị nắm được tình hình an ninh khu vực theo từng đêm.

Có người hỏi anh:

"Ngồi một chỗ thế có buồn không?"

Anh trả lời:

"Không buồn. Chỉ cần biết mọi thứ an toàn là đủ."

Sau chiến tranh, anh trở về quê làm nghề nông. Thói quen quan sát ban đêm vẫn còn giữ lại. Mỗi khi nghe tiếng động lạ, anh vẫn có phản xạ dừng lại lắng nghe như thời còn đứng gác.

Trong ký ức của nhiều người từng đi qua khu căn cứ ấy, chốt gác nhỏ không nổi bật, nhưng lại là điểm giữ an toàn cho cả khu vực. Người canh gác ban đêm không xuất hiện trong các chiến công lớn, nhưng họ là lớp bảo vệ đầu tiên giúp đơn vị tránh được những nguy cơ từ bên ngoài.

Chiến tranh đã qua, nhưng những đêm gác rừng yên lặng vẫn còn in dấu trong ký ức của những người lính. Và người chiến sĩ đứng ở chốt gác nhỏ năm ấy là một phần lặng lẽ của hệ thống bảo vệ đã góp phần giữ vững an toàn cho cả đơn vị trong thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn