Người Canh Đồi Trắng
Đồi Trắng là điểm cao quan trọng, bị bom cày nát đến mức không còn một gốc cây. Ban ngày nóng như rang, ban đêm lạnh cắt da. Tấn – người lính trẻ – được giao nhiệm vụ canh đồi.
Suốt nhiều tuần liền, Tấn sống một mình trên đồi. Thức ăn cạn dần, nước phải hứng từ sương đêm. Mỗi lần pháo sáng bắn lên, anh lại ép sát xuống đất, tim đập dồn dập.
Một đêm, địch tổ chức tấn công lớn. Tấn bám trụ, phát tín hiệu liên tục về đơn vị. Khi đồng đội phản công kịp thời, đồi vẫn giữ được. Nhưng Tấn đã nằm lại, thân mình hòa vào màu đất trắng cháy nắng.
Sau chiến tranh, cỏ xanh dần phủ kín đồi. Người ta bảo, chính sự bền bỉ của người lính năm ấy đã giữ cho ngọn đồi không bao giờ bị lãng quên.



