Bài viết

Người canh sóng ở Trường Sa

Ninh Bình28/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người canh sóng ở Trường Sa

Năm 1988, giữa biển trời Trường Sa xanh thẳm, những người lính hải quân ngày đêm canh giữ chủ quyền thiêng liêng của Tổ quốc. Biển cả mênh mông, gió mạnh và sóng lớn chưa bao giờ làm lung lay ý chí của những con người nơi đầu sóng ngọn gió.

Tại một làng chài nhỏ ven biển miền Trung có chàng trai tên Hải vừa tròn hai mươi tuổi.

Hải sinh ra trong gia đình nhiều đời bám biển. Cha anh là ngư dân chuyên đánh cá xa bờ, mẹ phơi cá khô và vá lưới bên hiên nhà. Từ nhỏ, anh đã quen với mùi muối mặn, tiếng sóng vỗ vào mạn thuyền và những đêm thức trắng chờ cha trở về từ biển lớn.

Anh khỏe mạnh, gan dạ và đặc biệt rất giỏi bơi lội. Người trong xóm thường nói:
— Biển rộng đến đâu, Hải cũng không sợ.

Khi lớn lên, Hải tình nguyện nhập ngũ vào lực lượng hải quân và được phân công ra làm nhiệm vụ tại Trường Sa.

Ngày tiễn con lên đường, cha anh trao chiếc la bàn cũ rồi dặn:
— Người đi biển phải biết hướng về bờ. Người lính giữ biển phải biết giữ hướng cho Tổ quốc.

Câu nói ấy theo Hải suốt những ngày lênh đênh nơi đảo xa.

Trên đảo, công việc của anh là trực gác, quan sát biển và hỗ trợ vận chuyển vật liệu xây dựng công sự. Cuộc sống thiếu thốn đủ bề: nước ngọt ít, rau xanh hiếm, sóng gió quanh năm.

Nhưng mỗi lần nhìn lá cờ đỏ sao vàng tung bay trên đảo, anh lại thấy lòng mình vững hơn.

Anh thường nói với đồng đội:
— Mình đứng đây thì đất liền mới yên giấc.

Một buổi sáng tháng Ba, đơn vị nhận nhiệm vụ khẩn cấp: chuyển vật liệu ra bãi đá gần đó để xây dựng điểm giữ đảo mới.

Biển hôm ấy động mạnh, sóng lớn liên tiếp đập vào xuồng vận tải nhỏ.

Ai cũng hiểu chuyến đi rất nguy hiểm, nhưng không ai lùi bước.

Hải là người đầu tiên bước xuống xuồng.

Gió biển quất mạnh vào mặt, nước mặn tràn cả lên boong. Anh cùng đồng đội giữ chặt từng kiện hàng, từng lá cờ và từng dụng cụ cần thiết.

Khi xuồng gần tới bãi đá, sóng lớn bất ngờ ập tới, làm một đồng đội suýt rơi xuống biển.

Không kịp nghĩ ngợi, Hải lao tới giữ lấy bạn và kéo người đó trở lại an toàn.

Nhưng chính lúc ấy, một đợt sóng mạnh khác ập đến.

Anh bị cuốn ngã giữa biển động.

Giữa tiếng gọi đồng đội và sóng gió dữ dội, Hải vẫn cố giữ chặt lá cờ nhỏ trong tay.

Công trình được hoàn thành, vị trí đảo được bảo vệ.

Nhưng Hải đã mãi mãi nằm lại giữa lòng biển xanh của Tổ quốc.

Nhiều năm sau, mỗi chuyến tàu ra Trường Sa, những người lính trẻ vẫn nghe kể về chàng trai giữ biển năm ấy — người đã gửi tuổi xuân mình vào sóng nước quê hương.

Người canh sóng ở Trường Sa không chỉ giữ một bãi đá giữa biển khơi, mà còn giữ gìn chủ quyền thiêng liêng, lòng tự hào dân tộc và khát vọng hòa bình của Việt Nam giữa trùng khơi rộng lớn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn