Cựu chiến binh

Người "cây cao bóng cả" và ký ức đối đầu "Anh Cả Đỏ"

Cựu chiến binh Huỳnh Văn Gương sinh năm 1925 (có tài liệu ghi 1923), quê gốc ở vùng đất dừa Thạnh Phú, Bến Tre. Nếu như thế hệ của ông Khải lớn lên khi đất nước đã chia cắt, thì ông Bảy Gương là người đã đi qua trọn vẹn hai cuộc kháng chiến trường kỳ

Hưng Yên13/12/2025Lớp 10M (Đoàn Trường THPT Khoái Châu CS2)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người "cây cao bóng cả" và ký ức đối đầu "Anh Cả Đỏ"

Cựu chiến binh Huỳnh Văn Gương sinh năm 1925 (có tài liệu ghi 1923), quê gốc ở vùng đất dừa Thạnh Phú, Bến Tre. Nếu như thế hệ của ông Khải lớn lên khi đất nước đã chia cắt, thì ông Bảy Gương là người đã đi qua trọn vẹn hai cuộc kháng chiến trường kỳ. Từ chàng thanh niên 22 tuổi hừng hực khí thế trong Mùa thu Cách mạng năm 1945, ông đã dành cả tuổi thanh xuân để băng rừng lội suối, từ bưng biền miền Tây cho đến những chiến trường khốc liệt nhất miền Đông Nam Bộ.

​Trong căn nhà nhỏ yên bình bên dòng sông Tiền (huyện Châu Thành, Tiền Giang), người lính già đã ở tuổi "bách niên" vẫn còn minh mẫn lạ thường. Đôi mắt ông ánh lên niềm tự hào khi nhắc về đơn vị cũ: Trung đoàn 3, Sư đoàn 9 – một trong những quả đấm chủ lực của miền Nam, nơi ông đã gắn bó những năm tháng máu lửa nhất.

Đối đầu với "Anh Cả Đỏ" và những ngày không ngủ

​Ông Gương nhớ lại giai đoạn cam go nhất vào những năm 1965-1967, khi quân Mỹ ồ ạt đổ bộ vào miền Nam. Khác với những trận đánh giao thông hào cuối cuộc chiến, cuộc đối đầu lúc này là sự thử thách về ý chí giữa trang bị thô sơ của ta và hỏa lực khổng lồ của địch.

​"Hồi đó, lính Mỹ cậy thế vũ khí tối tân, nhất là Sư đoàn 1 bộ binh – biệt danh 'Anh Cả Đỏ' với tuyên bố chưa từng nếm mùi thất bại qua hai cuộc thế chiến," ông Bảy Gương kể, giọng trầm đục nhưng dứt khoát. "Nhưng khi đụng độ với Sư đoàn 9 của chúng tôi ở đất Tây Ninh, Bình Dương, cái uy danh đó đã bị bẻ gãy."

​Ông không thể quên những trận đánh mà tiếng pháo bầy và tiếng động cơ xe tăng gầm rú rung chuyển cả mặt đất. Có những ngày, đơn vị ông phải bám trụ dưới hầm, chịu đựng những cơn sốt rét rừng hành hạ đến run người, nhưng hễ nghe lệnh là bật dậy ôm súng. Ông kể về trận đánh mà chỉ trong một ngày, đơn vị ông và đồng đội đã bẻ gãy các đợt càn, tiêu diệt hàng chục xe tăng địch. "Bùn đất, khói súng quyện chặt vào màu áo, anh em chia nhau từng vắt cơm, từng ngụm nước suối nhưng tinh thần thì chưa bao giờ lung lay," ông nhớ lại.

Nỗi đau và niềm tin sắt đá

​Cũng giống như ông Khải, điều khiến ông Gương day dứt nhất không phải là gian khổ của bản thân, mà là sự hy sinh của đồng đội. Chia sẻ với chúng tôi, ông rưng rưng nhắc về những người lính trẻ măng, những người em cùng quê Bến Tre, Tiền Giang đã ngã xuống ngay trước cửa ngõ chiến thắng.

​"Có những đêm hành quân, nhìn anh em nằm lại giữa rừng già, lòng mình đau như cắt. Có người trúng đạn pháo khi ước mơ chỉ đơn giản là được về quê ăn một bữa cơm với mẹ," ông Gương nghẹn ngào. Chính những mất mát ấy đã hun đúc nên "chất thép" trong người chỉ huy. Ông tâm niệm rằng mình đang sống thay phần đời của những đồng đội đã khuất, nên dù trong hoàn cảnh nào cũng phải sống cho xứng đáng.

​Sau Hiệp định Paris rồi đến Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử, đơn vị ông tiếp tục tham gia giải phóng, góp phần làm nên đại thắng mùa Xuân 1975. Hòa bình lập lại, ông tiếp tục cống hiến trong quân đội, giữ nhiều trọng trách tại Quân khu 9 trước khi về hưu với quân hàm Đại tá.

​Lời nhắn nhủ của người lính trăm tuổi

​Giờ đây, ở cái tuổi xưa nay hiếm, ông Huỳnh Văn Gương được ví như "cây cao bóng cả" của vùng đất Tiền Giang. Không còn tiếng pháo gầm, không còn những đêm trắng đào hầm, ông tìm thấy niềm vui trong sự bình yên của xóm làng và sự trưởng thành của con cháu.

​Nhắc về thế hệ trẻ hôm nay, vị Đại tá già ân cần: "Độc lập, tự do ngày hôm nay được đánh đổi bằng máu xương của biết bao thế hệ đi trước, từ thời chống Pháp đến chống Mỹ. Bác chỉ mong các cháu sống sao cho xứng đáng, giữ gìn đất nước này, đừng để những hy sinh đó trở nên vô nghĩa."

​Câu chuyện của cựu chiến binh Huỳnh Văn Gương không chỉ là ký ức của một cá nhân, mà là chứng nhân sống động cho một thời kỳ "nếm mật nằm gai" nhưng đầy hào hùng của dân tộc. Nhìn ông cười hiền hậu giữa vườn cây trái sum suê, chúng tôi hiểu rằng, bình yên hôm nay thực sự vô giá.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người "cây cao bóng cả" và ký ức đối đầu "Anh Cả Đỏ" | Câu chuyện thời hoa lửa