“NGƯỜI CHA ĐÀO HẦM GIỮ CÁN BỘ GIỮA VÙNG ĐẤT LỬA”
Giữa những năm tháng chiến tranh chống Mỹ đầy khốc liệt tại vùng quê Quảng Ngãi, có một người cha nông dân đã âm thầm đào hầm bí mật ngay dưới căn nhà nhỏ của mình để nuôi giấu cán bộ cách mạng. Dù nhiều lần bị địch tra khảo, đe dọa tính mạng, ông vẫn kiên trung bảo vệ cách mạng đến cùng. Câu chuyện là biểu tượng cho lòng yêu nước và tinh thần bất khuất của người dân Việt Nam trong thời chiến.
“Trong những năm kháng chiến chống Mỹ ác liệt nhất, vùng quê Bình Hải của chúng tôi ngày nào cũng chìm trong khói bom và tiếng súng. Đồn giặc đóng ngay đầu làng, lính đi tuần suốt ngày đêm, lùng sục từng nhà để tìm cán bộ cách mạng. Nhưng ngay dưới nền bếp của gia đình tôi, cha tôi đã bí mật đào 3 căn hầm nhỏ để che giấu các anh bộ đội và cán bộ hoạt động bí mật.
Tôi còn nhớ rất rõ những đêm trời tối đen như mực, cha cùng tôi lặng lẽ đào từng lớp đất cứng dưới nền nhà. Đất đào lên được bỏ vào bao rồi mang đổ xuống bờ sông cách xa nhà để tránh bị phát hiện. Có những hôm giặc càn quét ngay trong xóm, các anh cán bộ phải xuống hầm trú ẩn từ sáng đến tối. Cha tôi vẫn bình thản ngồi vá lưới trước sân, nhưng đôi mắt luôn âm thầm quan sát từng động tĩnh xung quanh.
Nhiều lần quân địch nghi ngờ, chúng xông vào nhà tra hỏi và lục soát khắp nơi. Có tên lính dí súng vào ngực cha tôi rồi quát lớn:
‘Có Việt Cộng trong nhà phải không?’
Cha tôi vẫn điềm tĩnh trả lời:
‘Nhà chỉ có dân nghèo làm ruộng, các ông muốn tìm thì cứ tìm.’
Chúng dùng thanh sắt nhọn chọc xuống nền đất, có lần mũi sắt chỉ cách nắp hầm vài phân. Tim tôi lúc ấy như ngừng đập, nhưng cha tôi vẫn thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra. Chính sự gan dạ ấy khiến quân địch không phát hiện được bí mật dưới nền nhà rồi bỏ đi.
Suốt nhiều năm liền, cha tôi âm thầm nuôi giấu cán bộ, tiếp tế cơm nước và làm liên lạc cho cách mạng. Dù cuộc sống thiếu thốn, gia đình tôi luôn dành phần gạo ít ỏi cho các anh bộ đội đang hoạt động bí mật. Cha thường nói:
‘Còn người thì còn nước. Mình có cực khổ cũng phải giữ lấy cách mạng.’
Sau ngày đất nước thống nhất, nhiều cán bộ từng được cha cứu sống đã quay trở lại thăm gia đình. Ai cũng xúc động khi nhắc đến người nông dân gầy gò nhưng kiên cường năm ấy. Đối với tôi, cha không chỉ là người sinh thành mà còn là biểu tượng của lòng yêu nước, của ý chí bất khuất và tinh thần hy sinh thầm lặng vì độc lập dân tộc.”



