Người cha gửi con vào bộ đội
Ông Năm có ba người con trai. Khi cách mạng cần, cả ba đều xin nhập ngũ. Đêm tiễn con, ông Năm không khóc. Ông chỉ lặng lẽ dặn: “Đi đánh giặc phải sống cho đàng hoàng. Nếu có hy sinh, cũng phải hy sinh cho xứng.”
Người con út ôm cha, hỏi: “Cha không sợ mất con sao?”
Ông Năm nhìn xa xăm: “Cha sợ chứ. Nhưng cha còn sợ mất nước hơn.”
Nhiều năm sau, hai người con đầu hy sinh. Ông Năm nhận giấy báo tử, tay run run nhưng vẫn gấp lại, đặt lên bàn thờ. Ông không gào khóc, chỉ thắp nhang, nói nhỏ: “Cha tự hào về các con.”
Ngày đất nước thống nhất, người con út trở về. Ông Năm già yếu, tóc bạc trắng. Ông ôm con, nước mắt rơi lần đầu tiên sau bao năm. Đó là nước mắt của một người cha đã hiến cả gia đình cho Tổ quốc.



