Người Cha Không Mở Lá Thư
Người Cha Không Mở Lá Thư
Mùa thu năm 1971, ông Bảy nhận được một phong bì màu vàng từ đơn vị của con trai.
Người đưa thư đứng trước cổng rất lâu mới dám gọi.
Ông Bảy nhìn phong bì, không nhận.
Ông bảo:
— Để đó đi cháu.
Người đưa thư ngập ngừng:
— Bác không xem sao?
Ông lắc đầu.
— Nếu là thư của nó, tôi sẽ đọc sau. Nếu là tin dữ, tôi cũng chưa muốn biết hôm nay.
Suốt ba ngày, phong bì nằm trên bàn thờ.
Mỗi sáng ông lau bụi rất kỹ nhưng không mở.
Bà vợ khóc:
— Mình mở đi.
Ông chỉ im lặng hút thuốc.
Ngày thứ tư, ông mới run run bóc phong bì.
Bên trong không phải giấy báo tử.
Là thư của con trai gửi từ chiến trường.
Anh kể chuyện đơn vị vừa hành quân qua một cánh rừng đầy hoa sim.
Kể chuyện nhớ mẹ.
Nhớ bờ ao sau nhà.
Cuối thư anh viết:
“Cha đừng lo cho con. Con sẽ về.”
Ông Bảy đọc xong rồi ngồi lặng đến chiều.
Lần đầu tiên sau nhiều ngày, ông bật khóc.
Không phải vì đau buồn.
Mà vì hạnh phúc.



