Bài viết

Người cha trở về trong chiều tháng Tư

Câu chuyện kể về người lính Trần Văn Phúc trở về quê hương sau ngày đất nước thống nhất năm 1975. Suốt nhiều năm chiến đấu nơi chiến trường, ông chưa từng được gặp người con trai của mình. Cuộc gặp gỡ đầu tiên giữa hai cha con trong chiều tháng Tư lịch sử đã trở thành khoảnh khắc xúc động, thể hiện những mất mát, hy sinh và niềm hạnh phúc giản dị mà chiến tranh từng cướp đi của biết bao gia đình Việt Nam.

TP. Hồ Chí Minh15/06/2026Mai Thị Bảo Trân (Trường Đại học Sư phạm Thành phố Hồ Chí Minh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng 5 năm 1975.

Khắp đất nước ngập tràn niềm vui thống nhất.

Những con đường làng rộn ràng tiếng cười.

Cờ đỏ sao vàng tung bay trước mỗi ngôi nhà.

Sau bao năm chiến tranh, hàng ngàn người lính bắt đầu hành trình trở về quê hương.

Trong dòng người ấy có Trần Văn Phúc.

Người lính quê ở Quảng Nam.

Ông nhập ngũ từ năm 1968.

Khi lên đường, vợ ông đang mang thai đứa con đầu lòng.

Ngày chia tay, người vợ trẻ đứng bên bến sông, nước mắt lưng tròng.

Phúc nắm tay vợ và nói:

– Anh sẽ trở về.

Nhưng cả hai đều hiểu rằng lời hứa ấy không hề dễ dàng giữa những năm tháng bom đạn.

Rồi chiến tranh cuốn ông đi qua nhiều chiến trường.

Những cánh rừng Trường Sơn.

Những trận đánh ác liệt.

Những cuộc hành quân dài dằng dặc.

Trong suốt bảy năm ấy, Phúc chỉ được nhìn con qua vài tấm ảnh gửi từ quê nhà.

Trong ảnh là một cậu bé có đôi mắt giống hệt mẹ.

Mỗi lần nhận thư, ông đều ngắm bức ảnh thật lâu.

Ông thuộc lòng từng nét mặt của con.

Nhưng chưa một lần được ôm con vào lòng.

Ngày đất nước thống nhất, điều đầu tiên ông nghĩ đến là gia đình.

Sau nhiều ngày di chuyển, cuối cùng ông cũng về đến quê.

Chiều hôm ấy, nắng vàng trải dài trên con đường nhỏ dẫn vào làng.

Tim ông đập mạnh như thuở còn trai trẻ.

Mọi thứ dường như vẫn vậy.

Dòng sông trước làng.

Hàng tre ven đường.

Mùi khói bếp thoảng trong gió chiều.

Khi đến trước ngôi nhà nhỏ, ông khựng lại.

Ngôi nhà đơn sơ vẫn còn đó.

Mái ngói đã cũ hơn.

Nhưng đó chính là nơi ông luôn nhớ suốt những năm tháng xa quê.

Người vợ đang quét sân bỗng ngẩng đầu lên.

Chiếc chổi rơi khỏi tay.

Bà đứng lặng vài giây.

Rồi bật khóc.

– Anh Phúc!

Người lính cũng không cầm được nước mắt.

Hai người đứng nhìn nhau.

Bao nhiêu năm xa cách.

Bao nhiêu nhớ thương.

Dường như đều gói gọn trong khoảnh khắc ấy.

Nhưng điều khiến ông hồi hộp nhất vẫn còn phía sau.

Từ trong nhà, một cậu bé khoảng bảy tuổi bước ra.

Cậu chính là con trai ông.

Cậu bé nhìn người lính lạ mặt với ánh mắt tò mò.

Rồi quay sang hỏi mẹ:

– Mẹ ơi, ai vậy?

Nghe câu hỏi ấy, tim ông Phúc nhói lên.

Người vợ lau nước mắt rồi dịu dàng nói:

– Đây là ba của con.

Cậu bé ngơ ngác.

Bởi từ khi sinh ra, cậu chỉ biết về cha qua những câu chuyện và tấm ảnh cũ.

Khái niệm về một người cha đối với cậu vẫn còn rất xa lạ.

Phúc chậm rãi ngồi xuống.

Ông lấy từ ba lô ra một chiếc ô tô gỗ nhỏ.

Đó là món quà ông tự tay làm trong những ngày nghỉ hiếm hoi ở chiến trường.

Ông đưa về phía con.

– Ba làm cho con đấy.

Cậu bé nhìn món đồ chơi.

Rồi nhìn người đàn ông trước mặt.

Một lúc sau, cậu bước tới nhận lấy.

Đôi mắt ánh lên niềm vui.

– Thật hả ba?

Tiếng gọi "ba" đầu tiên khiến ông Phúc nghẹn ngào.

Nước mắt bất giác lăn dài trên gương mặt sạm nắng.

Ông dang rộng vòng tay.

Lần này, cậu bé không ngần ngại nữa.

Em chạy tới ôm lấy cha.

Khoảnh khắc ấy, mọi khoảng cách của bảy năm xa cách dường như tan biến.

Người cha ôm con thật chặt.

Như sợ rằng nếu buông ra, giấc mơ này sẽ biến mất.

Chiều hôm đó, căn nhà nhỏ tràn ngập tiếng cười.

Người cha kể chuyện chiến trường.

Người con khoe những bài học ở trường.

Người mẹ lặng lẽ nhìn hai cha con trò chuyện.

Đôi mắt vẫn đỏ hoe nhưng ánh lên niềm hạnh phúc.

Tối đến, cả gia đình quây quần bên mâm cơm.

Bữa cơm giản dị chỉ có rau luộc, cá kho và bát canh nóng.

Nhưng với họ, đó là bữa cơm ngon nhất trong nhiều năm.

Ngoài sân, tiếng côn trùng rả rích.

Trong nhà, ánh đèn dầu vàng ấm.

Chiến tranh đã đi qua.

Hòa bình cuối cùng cũng trở về.

Nhiều năm sau, khi đã trưởng thành, người con vẫn luôn nhớ buổi chiều tháng Năm ấy.

Nhớ người cha trong bộ quân phục bạc màu.

Nhớ món quà bằng gỗ giản dị.

Và nhớ cái ôm đầu tiên sau bảy năm chờ đợi.

Đó không chỉ là cuộc đoàn tụ của một gia đình.

Đó còn là hình ảnh của hàng ngàn gia đình Việt Nam sau ngày đất nước thống nhất.

Câu chuyện về người lính Trần Văn Phúc nhắc chúng ta rằng phía sau mỗi chiến công là những hy sinh thầm lặng của biết bao gia đình. Chiến tranh đã lấy đi nhiều điều quý giá, nhưng cũng làm sáng lên giá trị của hòa bình, tình thân và hạnh phúc giản dị. Chính những cuộc đoàn tụ như thế đã tạo nên những trang đẹp nhất trong câu chuyện của một thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn