Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Người cha trong ký ức - Liệt sĩ Huỳnh Văn Chua

Liệt sĩ Huỳnh Văn Chua

TP. Hồ Chí Minh26/11/2025Văn Thị Mỹ Duyên (Trường THCS Trung Lập Hạ - xã Nhuận Đức)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Người cha trong ký ức - Liệt sĩ Huỳnh Văn Chua

Trong ký ức tuổi thơ của chú Nguyễn Văn Tèo (sinh năm 1964), hình bóng người cha - liệt sĩ Huỳnh Văn Chua - không phải là những kỷ niệm đong đầy, mà là những mảnh ghép lung linh, thiêng liêng được gìn giữ qua lời kể của bà, của mẹ và những người thân trong gia đình. Đó là hình ảnh về một người cha anh hùng, mà chú chỉ biết đến qua những câu chuyện kể đầy tự hào và xúc động.

Chú Tèo kể, theo lời bà nội và mẹ chú, ông Huỳnh Văn Chua sinh năm 1938 tại mảnh đất anh hùng Phước Thạnh, Củ Chi (nay là xã Thái Mỹ, Thành phố Hồ Chí Minh). Tuổi trẻ của ông gắn liền với lý tưởng cách mạng cao đẹp. Vào tháng 10 năm 1958, khi mới tròn 20 tuổi, ông đã lên đường nhập ngũ, gia nhập lực lượng vũ trang, chiến đấu trong Trung đoàn Gia Định (K17). Trong môi trường quân ngũ rèn luyện, ông đã trưởng thành cả về bản lĩnh và năng lực. Với sự nỗ lực không ngừng, ông được tin tưởng giao giữ chức vụ Đại đội phó, với cấp bậc Trung úy.

Đó là những ngày tháng gian khổ nhưng hào hùng. Hình ảnh người cha với dáng người kiên định, đôi mắt sáng ngời lý tưởng là hình ảnh đẹp nhất mà gia đình luôn khắc ghi. Thế nhưng, chiến tranh tàn khốc chẳng để ai được đoàn tụ trọn vẹn. Vào một ngày tháng 3 năm 1966, khi chú Tèo mới chỉ lên hai, tin dữ ập đến: Người cha thân yêu đã anh dũng hy sinh trong một trận chiến ác liệt. Sự ra đi của ông là một mất mát quá lớn đối với gia đình, để lại nỗi đau thương không gì bù đắp nổi.

Sự hy sinh của ông đã được Đảng, Nhà nước ghi nhận xứng đáng. Ngày 28 tháng 6 năm 1977, Thủ tướng Chính phủ Phạm Văn Đồng đã ký quyết định công nhận liệt sĩ đối với ông Huỳnh Văn Chua. Đây không chỉ là sự tri ân của Tổ quốc, mà còn là niềm an ủi vô giá đối với người thân của ông. Sự đóng góp của ông tiếp tục được tôn vinh khi ngày 3 tháng 7 năm 1984, Hội đồng Nhà nước do Chủ tịch Trường Chinh ký, đã truy tặng Huân chương Kháng chiến hạng Nhì cho liệt sĩ Huỳnh Văn Chua, vì những công lao to lớn trong sự nghiệp kháng chiến chống Mỹ, cứu nước.

Đối với chú Tèo, người cha liệt sĩ ấy không chỉ là một huyền thoại trong sách báo, mà là một phần máu thịt, một niềm tự hào cháy bỏng. Sự ra đi của cha khi chú còn quá nhỏ, để lại một khoảng trống không gì bù đắp nhưng tấm gương hy sinh quên mình vì độc lập, tự do của Tổ quốc đã trở thành di sản tinh thần vô giá, dẫn lối cho chú và gia đình sống xứng đáng với sự hy sinh đó. Câu chuyện về liệt sĩ Huỳnh Văn Chua mãi mãi là "câu chuyện thời hoa lửa" sống động, thiêng liêng, được lưu giữ và truyền lại qua các thế hệ trong gia đình và cộng đồng.

Bài viết được ghi chép lại dựa trên lời kể của chú Nguyễn Văn Tèo (con trai liệt sĩ) và các tư liệu gia đình cung cấp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn