Cựu chiến binh

NGƯỜI CHA VÀ CHIẾC ĐÈN DẦU

An Giang18/08/2026Xã Ia Chim (Đoàn xã Ia Chim)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiếc đèn dầu nhỏ được đặt trên chiếc tủ gỗ trong căn nhà của ông Bảy. Đèn đã cũ, phần kim loại bên ngoài xỉn màu, lớp kính có một vết nứt nhỏ. Nó không còn được sử dụng từ rất lâu, nhưng ông vẫn lau chùi cẩn thận.

Ngày trước, chiếc đèn là vật dụng quen thuộc trong mỗi gia đình. Những đêm mất điện, cả nhà ngồi quanh ánh đèn vàng.

Những năm chiến tranh, ánh sáng còn phải được giữ kín. Người dân hạn chế để ánh sáng lọt ra ngoài. Một ngọn đèn nhỏ đôi khi cũng phải che chắn thật kỹ.

Cha ông Bảy thường ngồi bên chiếc đèn để viết thư.

Ông không viết dài.

Chỉ vài dòng gửi cho người con đang ở xa.

Có khi viết rồi xé.

Có khi viết xong nhưng không gửi được.

Người con lúc ấy còn rất trẻ.

Mỗi lần thấy cha viết thư, ông thường ngồi bên cạnh.

Ông nhớ nhất đôi bàn tay của cha.

Bàn tay chai sần vì làm ruộng, nhưng khi cầm bút lại rất nhẹ.

Sau này, cha mất.

Những lá thư không còn.

Chiếc đèn được giữ lại.

Nhiều năm sau, khi ông Bảy đã già, cháu nội hỏi tại sao chiếc đèn không dùng được mà vẫn để trên tủ.

Ông kể.

Đứa cháu nghe xong nhìn chiếc đèn rất lâu.

Nó nói ánh đèn ngày trước chắc buồn lắm.

Ông cười.

Ông bảo ánh đèn không buồn.

Người ngồi dưới ánh đèn mới buồn.

Ông kể rằng trong những năm khó khăn, con người vẫn cố giữ cho căn nhà có một chút ánh sáng.

Ánh sáng ấy không lớn.

Nhưng đủ để viết một lá thư.

Đủ để vá một chiếc áo.

Đủ để nhìn thấy khuôn mặt người thân.

Và đủ để người ta tin rằng ngày mai vẫn sẽ đến.

Chiếc đèn nằm im trên tủ.

Nhưng mỗi lần nhìn thấy, ông lại nhớ một căn nhà nhỏ, một người cha và những lá thư chưa bao giờ nói hết được nỗi nhớ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn