Anh hùng Lực lượng vũ trang

Người Chăm Sóc Đàn Ngựa Thồ

Đắk Lắk04/08/2026Đoàn phường Tân Tạo (Phường Tân Sơn)7 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa xuân năm 1953, trên tuyến đường tiếp vận dẫn vào chiến khu Việt Bắc, có một đội vận tải đặc biệt không dùng xe cơ giới.

Đó là đội ngựa thồ.

Những con ngựa nhỏ bé nhưng dẻo dai ngày ngày chở gạo, đạn dược, thuốc men và quân trang vượt qua những con đường núi hiểm trở mà xe không thể đi tới.

Người được giao chăm sóc cả đàn ngựa là chiến sĩ Trần Hữu Phong, hai mươi bảy tuổi, quê ở Tuyên Quang.

Trước khi tham gia kháng chiến, Phong là người chuyên nuôi ngựa cho một đoàn vận chuyển hàng hóa miền núi.

Anh hiểu từng tập tính của loài vật này.

Con nào thích ăn cỏ non.

Con nào sợ tiếng sấm.

Con nào chỉ cần nhìn tai là biết đang mệt.

Khi được giao nhiệm vụ, anh nói với đồng đội:

"Ngựa khỏe thì hàng mới đến đúng lúc."

Từ đó, mỗi buổi sáng, trước khi đoàn lên đường, Phong luôn đi một vòng kiểm tra từng con.

Anh xem móng.

Vuốt dọc sống lưng.

Kiểm tra dây cương và yên thồ.

Nếu phát hiện một vết xước nhỏ, anh đều bôi thuốc ngay.

Có người đùa:

"Cậu chăm ngựa còn hơn chăm bản thân."

Phong cười hiền.

"Nó không biết nói khi đau."

Một hôm, đoàn vận tải phải vượt qua một con dốc đá rất hẹp.

Một con ngựa bất ngờ trượt chân.

Bao gạo trên lưng nghiêng hẳn sang một bên.

Chỉ cần mất thăng bằng, cả người lẫn ngựa sẽ rơi xuống vực.

Phong lập tức lao tới.

Anh ôm lấy cổ con ngựa, vừa giữ thăng bằng vừa tháo nhanh dây buộc hàng.

Bao gạo được chuyền sang cho đồng đội.

Con ngựa run lên vì sợ hãi nhưng cuối cùng cũng đứng vững.

Sau khi lên đến đỉnh dốc, Phong không cho nó đi tiếp.

Anh tháo toàn bộ yên hàng, xoa bóp đôi chân đã căng cứng rồi dẫn nó đi chậm phía sau đoàn.

Một chiến sĩ hỏi:

"Chậm tiến độ thì sao?"

Phong lắc đầu.

"Nếu ép nó hôm nay, ngày mai sẽ không còn sức mà đi."

Quả đúng như vậy.

Chỉ sau một ngày nghỉ ngơi, con ngựa lại tiếp tục chở hàng như chưa từng gặp sự cố.

Đầu mùa hè năm ấy, dịch bệnh xuất hiện trong đàn ngựa.

Hai con sốt cao, bỏ ăn.

Nếu bệnh lây lan, cả đội vận tải sẽ tê liệt.

Phong gần như thức trắng nhiều đêm.

Anh sắc lá thuốc của đồng bào địa phương, lau mình cho từng con rồi thay nhau canh suốt đêm.

Có lúc chính anh cũng sốt vì dầm mưa quá lâu.

Nhưng sáng hôm sau, anh vẫn là người đầu tiên ra chuồng.

Một tuần sau, đàn ngựa khỏe trở lại.

Đội trưởng siết chặt vai anh.

"Cậu không chỉ cứu đàn ngựa."

"Cậu cứu cả tuyến vận tải."

Phong chỉ mỉm cười.

Trong suy nghĩ của anh, mình chỉ làm điều cần làm.

Một buổi tối, chính trị viên kể về Anh hùng Bế Văn Đàn, người đã lấy thân mình làm giá súng để đồng đội tiếp tục chiến đấu.

Ông nói:

"Có những con người sẵn sàng hy sinh để người khác hoàn thành nhiệm vụ."

Phong nhìn đàn ngựa đang đứng yên dưới tán cây.

Anh thầm nghĩ, mỗi sinh mạng trên tuyến đường tiếp vận đều đáng được gìn giữ.

Dù là con người hay con vật.

Chiến tranh kết thúc.

Phong trở về quê.

Ông mở một trang trại nhỏ, tiếp tục gắn bó với ngựa.

Bà con quanh vùng thường đưa ngựa bị thương đến nhờ ông chữa.

Điều lạ là những con vật rất nhanh trở nên ngoan ngoãn mỗi khi ở cạnh ông.

Có lẽ chúng cảm nhận được sự dịu dàng từ đôi bàn tay từng chăm sóc biết bao con ngựa giữa những năm tháng chiến tranh.

Nhiều năm sau, một đoàn học sinh đến tham quan trang trại.

Các em thích thú vuốt ve những chú ngựa đang gặm cỏ.

Một cậu bé hỏi:

"Ông ơi, sao ông yêu ngựa thế?"

Phong mỉm cười.

Ông vuốt nhẹ bờm một con ngựa già rồi đáp:

"Bởi ngày xưa, chúng đã cùng con người vượt qua những chặng đường gian khó nhất."

Lũ trẻ nhìn theo đàn ngựa đang thong thả bước dưới nắng chiều.

Không ai còn thấy trên lưng chúng là những bao gạo hay hòm đạn như năm xưa.

Chỉ còn tiếng vó ngựa gõ đều trên con đường làng yên bình.

Phong lặng lẽ ngước nhìn bầu trời trong xanh.

Ông biết rằng, những con ngựa thồ của thời hoa lửa đã hoàn thành sứ mệnh từ rất lâu.

Nhưng hình ảnh chúng âm thầm vượt núi, băng rừng để tiếp sức cho tiền tuyến sẽ mãi là một phần ký ức đẹp về những con người và những người bạn bốn chân đã góp sức làm nên chiến thắng của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn