Khác

Người chấp bút bản Đề cương Văn hóa Việt Nam năm 1943

Năm 1943, trong bối cảnh đất nước còn dưới ách thống trị của thực dân Pháp và phát xít Nhật, đồng chí Trường Chinh đã trực tiếp soạn thảo Đề cương Văn hóa Việt Nam. Chỉ với vài trang tài liệu, bản đề cương đã đặt nền móng cho đường lối xây dựng nền văn hóa cách mạng Việt Nam và trở thành một trong những văn kiện có giá trị lịch sử đặc biệt.

Đồng Tháp07/08/2026Đoàn Phường 2 - Bảo Lộc (Phường 2 - Bảo Lộc)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đầu năm 1943, tình hình đất nước vô cùng khó khăn. Thực dân Pháp vẫn duy trì bộ máy cai trị, trong khi phát xít Nhật ngày càng mở rộng ảnh hưởng tại Đông Dương. Không chỉ kinh tế và chính trị bị kiểm soát, đời sống văn hóa cũng chịu nhiều tác động từ chính sách tuyên truyền của các thế lực xâm lược.

Trong bối cảnh ấy, Trung ương Đảng nhận thấy muốn giành được độc lập thì không chỉ cần đấu tranh về quân sự và chính trị, mà còn phải xây dựng một nền văn hóa mới, khơi dậy tinh thần yêu nước và ý chí tự cường của dân tộc.

Người được giao trọng trách chuẩn bị văn kiện quan trọng ấy là đồng chí Trường Chinh.

Sinh năm 1907 tại làng Hành Thiện, huyện Xuân Trường, tỉnh Nam Định, Trường Chinh tên khai sinh là Đặng Xuân Khu. Từ khi còn là học sinh, ông đã tham gia phong trào yêu nước và nhiều lần bị thực dân Pháp bắt giam. Sau khi trở thành một trong những nhà lãnh đạo của Đảng, Trường Chinh luôn quan tâm đến vai trò của văn hóa trong sự nghiệp cách mạng.

Trong điều kiện hoạt động bí mật, đồng chí cùng nhiều cán bộ nghiên cứu các tài liệu về lịch sử, văn hóa dân tộc và tình hình thế giới. Sau nhiều lần trao đổi, chỉnh sửa, Đề cương Văn hóa Việt Nam được hoàn thành và công bố vào năm 1943.

Văn kiện không dài nhưng chứa đựng nhiều tư tưởng quan trọng. Lần đầu tiên, Đảng xác định rõ văn hóa là một trong ba mặt trận lớn, cùng với chính trị và kinh tế.

Trường Chinh khẳng định rằng những người làm văn hóa, giáo dục, văn học, nghệ thuật cũng đang tham gia vào sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc. Mỗi tác phẩm, mỗi bài báo hay mỗi lớp học đều có thể góp phần thức tỉnh lòng yêu nước của nhân dân.

Đề cương cũng nêu rõ ba nguyên tắc xây dựng nền văn hóa mới là dân tộc, khoa học và đại chúng.

Theo Trường Chinh, văn hóa phải phản ánh bản sắc của dân tộc Việt Nam, tiếp thu tinh hoa nhân loại trên cơ sở khoa học và phục vụ đông đảo quần chúng nhân dân chứ không chỉ dành cho một bộ phận nhỏ trong xã hội.

Ngay sau khi được phổ biến, Đề cương Văn hóa Việt Nam đã tạo ảnh hưởng lớn đối với đội ngũ trí thức, văn nghệ sĩ yêu nước. Nhiều nhà văn, nhà báo, họa sĩ và nhạc sĩ tích cực tham gia phong trào cách mạng, dùng ngòi bút và tác phẩm nghệ thuật để cổ vũ tinh thần đấu tranh của nhân dân.

Hai năm sau, Cách mạng Tháng Tám năm 1945 thành công. Những tư tưởng về xây dựng nền văn hóa mới tiếp tục được vận dụng trong quá trình xây dựng đất nước. Nhiều chính sách về giáo dục, văn học, nghệ thuật và phát triển con người đều kế thừa những định hướng quan trọng từ bản Đề cương năm 1943.

Đối với Trường Chinh, văn hóa không chỉ là sách vở hay nghệ thuật, mà còn là sức mạnh tinh thần của cả dân tộc. Ông nhiều lần nhấn mạnh rằng một đất nước muốn phát triển bền vững phải xây dựng được nền văn hóa tiến bộ, gìn giữ bản sắc dân tộc và khuyến khích sáng tạo.

Sau này, trên nhiều cương vị lãnh đạo khác nhau, Trường Chinh vẫn dành nhiều tâm huyết cho lĩnh vực văn hóa, giáo dục và khoa học. Những quan điểm của ông tiếp tục góp phần định hướng sự phát triển của nền văn hóa Việt Nam trong nhiều giai đoạn lịch sử.

Ngày nay, Đề cương Văn hóa Việt Nam năm 1943 vẫn được đánh giá là một văn kiện có ý nghĩa đặc biệt trong lịch sử tư tưởng và văn hóa cách mạng Việt Nam. Tên tuổi Trường Chinh được gắn với không chỉ những quyết sách chính trị quan trọng mà còn với nền tảng lý luận về văn hóa của đất nước.

Câu chuyện về người chấp bút bản Đề cương năm 1943 cho thấy rằng sức mạnh của dân tộc không chỉ được tạo nên bởi những chiến thắng trên chiến trường, mà còn được vun đắp từ tri thức, văn hóa và tinh thần yêu nước. Chính những trang viết của Trường Chinh đã góp phần khẳng định rằng văn hóa là một nguồn lực quan trọng trong sự nghiệp đấu tranh giành độc lập và xây dựng đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn