NGƯỜI CHÁU VÀ BỨC THƯ CUỐI CÙNG
Người cháu tìm thấy bức thư cuối cùng của ông trong một cuốn sách cũ.
Bức thư được gấp rất cẩn thận.
Giấy đã vàng.
Chữ hơi nhòe.
Ông viết cho gia đình rằng mình vẫn khỏe và mọi người không cần lo.
Ông kể về thời tiết.
Kể về một người bạn.
Kể rằng có hôm nhìn thấy một cánh đồng và nhớ quê.
Cuối thư, ông viết nếu có ngày trở về, điều đầu tiên ông muốn làm là ngồi bên hiên uống một chén trà.
Ông đã không trở về.
Bức thư nằm trong sách hàng chục năm.
Người cháu đọc đi đọc lại.
Anh ra sân.
Ngồi đúng chiếc ghế mà ông từng ngồi.
Mẹ anh nói ngày trước ông thích ngồi đó mỗi buổi chiều.
Anh pha một ấm trà.
Đặt một chén bên cạnh.
Không phải để tin rằng người đã mất sẽ trở về.
Mà để hoàn thành một điều ông từng mong muốn.
Anh gọi cả gia đình.
Mọi người cùng ngồi bên hiên.
Họ đọc lại bức thư.
Mỗi người kể một câu chuyện mình từng nghe về ông.
Có người nhớ ông thích cây cảnh.
Có người nhớ ông hay sửa đồ.
Có người nhớ ông rất thương trẻ nhỏ.
Bức thư cuối cùng vì thế không phải điểm kết thúc.
Nó trở thành điểm bắt đầu của một cuộc trò chuyện mới.
Người cháu hiểu rằng ký ức không tồn tại chỉ trong những vật được cất giữ.
Nó tồn tại trong cách một gia đình kể về người đã khuất.
Một bức thư có thể cũ.
Một tờ giấy có thể phai.
Nhưng nếu câu chuyện phía sau nó còn được kể, người viết vẫn còn hiện diện trong một phần đời của những thế hệ sau.
Và chiều hôm ấy, bên hiên nhà, gia đình ngồi uống trà.
Một chén dành cho mỗi người.
Không có ai trở về.
Nhưng lời hẹn năm xưa cuối cùng cũng được thực hiện.



