Người có công giúp đỡ cách mạng

Người chèo đò giữ nhịp cầu tiền tuyến

Trong những năm chiến tranh, khi nhiều cây cầu, tuyến đường bị đánh phá, những người dân làm nhiệm vụ đưa đò đã góp phần giữ cho việc đi lại, vận chuyển và liên lạc không bị gián đoạn. Câu chuyện về một người chèo đò ở Quảng Bình cũ tái hiện sự hy sinh thầm lặng của những con người bình dị nơi hậu phương.

Quảng Trị08/07/2026Nguyễn Trung Thanh "chi đoàn Tây Lộc Đại" (Chi đoàn Tây Lộc Đại)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bên bờ sông quê, chiếc mái chèo cũ vẫn được ông cất giữ cẩn thận.

Nó đã không còn được dùng để đưa khách qua sông.

Nhưng mỗi lần nhìn thấy nó, ông lại nhớ về một thời tuổi trẻ đã gắn với dòng nước và những chuyến đò trong chiến tranh.

Ngày ấy, quê hương Quảng Bình cũ là một trong những địa bàn chịu nhiều ảnh hưởng của bom đạn.

Những tuyến đường giao thông quan trọng thường xuyên bị đánh phá.

Nhiều cây cầu bị hư hỏng.

Việc đi lại của bộ đội, cán bộ và nhân dân gặp rất nhiều khó khăn.

Trong hoàn cảnh đó, những chuyến đò nhỏ trở thành phương tiện quan trọng để duy trì sự kết nối giữa các vùng.

Ông khi ấy là một người dân làm nhiệm vụ chèo đò phục vụ việc đi lại.

Công việc tưởng như đơn giản.

Nhưng mỗi chuyến qua sông đều tiềm ẩn nguy hiểm.

Có những lần đang chèo giữa dòng thì nghe tiếng máy bay từ xa.

Mọi người phải nhanh chóng tìm nơi trú ẩn.

Có những đêm trời tối, mưa lớn, ông vẫn phải đưa người qua sông để kịp thực hiện nhiệm vụ.

Chiếc đò nhỏ giữa dòng nước rộng lớn trở thành nơi gửi gắm niềm tin của nhiều người.

Ông kể, điều khiến ông nhớ nhất không phải là sự vất vả.

Mà là tinh thần của những con người ngày ấy.

Ai cũng cố gắng làm phần việc của mình.

Người chèo đò giữ đường sông.

Người sửa đường giữ lối đi.

Người dân chăm lo hậu phương.

Mỗi việc làm tuy nhỏ nhưng đều góp phần vào nhiệm vụ chung.

Có lần, vào một đêm mưa gió, ông nhận nhiệm vụ đưa một nhóm cán bộ qua sông.

Nước chảy mạnh.

Gió lớn.

Việc điều khiển chiếc đò rất khó khăn.

Nhưng ông vẫn cố gắng đưa mọi người sang an toàn.

Khi đến bờ bên kia, một người trong đoàn nắm tay ông nói:

"Nhờ có những chuyến đò như thế này mà công việc mới không bị gián đoạn."

Ông chỉ cười.

Bởi với ông, đó là trách nhiệm của một người dân trong thời chiến.

Ông không nghĩ mình đã làm điều gì lớn lao.

Trong ký ức của ông, những người dân cùng thời cũng đều như vậy.

Họ giúp đỡ nhau bằng những điều mình có.

Có người góp gạo.

Có người dẫn đường.

Có người che chở.

Có người đưa những chuyến đò qua sông trong những đêm đầy hiểm nguy.

Sau ngày hòa bình, ông không còn phải chèo đò trong những hoàn cảnh căng thẳng như trước.

Dòng sông quê hôm nay đã hiền hòa hơn.

Những cây cầu mới được xây dựng.

Việc đi lại của người dân thuận lợi hơn rất nhiều.

Nhưng mỗi khi đứng bên bờ sông, ông vẫn nhớ những chuyến đò năm cũ.

Nhớ những con người từng ngồi trên chiếc đò nhỏ.

Nhớ những ánh mắt tin tưởng giữa những ngày gian khó.

Con cháu hỏi ông:

"Ngày xưa ông có sợ không?"

Ông trả lời:

"Có chứ."

"Ai mà không sợ."

"Nhưng lúc đó ai cũng nghĩ, việc cần làm thì phải làm."

Câu nói ấy thể hiện tinh thần của một thế hệ.

Họ không phải những con người không biết hiểm nguy.

Họ chỉ lựa chọn vượt qua nỗi sợ để hoàn thành trách nhiệm của mình.

Chiếc mái chèo cũ hôm nay đã nằm yên.

Dòng sông vẫn chảy.

Những chuyến đò năm xưa đã trở thành ký ức.

Nhưng câu chuyện về những con người từng âm thầm giữ nhịp giao thông trong chiến tranh vẫn còn nguyên giá trị.

Bởi lịch sử không chỉ được tạo nên bởi những chiến công trên chiến trường.

Lịch sử còn được tạo nên từ những việc làm bình dị của nhân dân.

Những chuyến đò nhỏ.

Những bàn tay chèo lái.

Những con người lặng lẽ góp sức trong một thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người chèo đò giữ nhịp cầu tiền tuyến | Câu chuyện thời hoa lửa