Anh hùng Lực lượng vũ trang

Người Chép Lại Những Lá Thư Không Người Nhận

Cần Thơ04/08/2026Đoàn phường Tân Tạo (Phường Tân Tạo)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng 9 năm 1972, tại một trạm giao liên trên tuyến đường Trường Sơn, mỗi tuần đều có những túi thư từ hậu phương được chuyển đến. Đó là niềm mong mỏi lớn nhất của những người lính sau những ngày hành quân và chiến đấu.

Thế nhưng, không phải lá thư nào cũng đến được tay người nhận.

Có người đã chuyển đơn vị.

Có người đang điều trị ở tuyến sau.

Cũng có người đã mãi mãi nằm lại sau một trận đánh.

Chiến sĩ giao liên Phạm Văn Hưng, hai mươi ba tuổi, quê ở Nghệ An, được giao nhiệm vụ sắp xếp và bàn giao thư.

Mỗi lần nhìn thấy những phong thư còn nguyên dấu niêm phong nhưng không còn người nhận, lòng anh lại nặng trĩu.

Anh không nỡ để chúng hư hỏng theo thời gian.

Sau khi xin ý kiến cấp trên, Hưng cẩn thận ghi lại đầy đủ thông tin ngoài phong bì vào một cuốn sổ.

Tên người gửi.

Tên người nhận.

Ngày gửi.

Quê quán.

Nếu có thể xác minh địa chỉ gia đình của người nhận, anh tiếp tục viết thư báo tin để những lá thư được gửi trả về.

Có những lá thư đã đi hàng nghìn cây số.

Chỉ để quay trở lại nơi xuất phát.

Một buổi chiều, Hưng cầm trên tay lá thư của một người mẹ ở Thái Bình.

Ngoài phong bì chỉ có dòng chữ ngắn:

"Mẹ gửi con ít lời trước vụ gặt."

Người con đã hy sinh hơn một tháng trước.

Hưng ngồi rất lâu.

Rồi anh cẩn thận chép lại toàn bộ địa chỉ vào sổ.

Ít ngày sau, lá thư được gửi ngược về quê.

Vài tháng sau nữa, người mẹ hồi âm.

Bà cảm ơn đơn vị vì đã không để lá thư thất lạc.

Bà viết:

"Dù con tôi không còn đọc được."

"Nhưng tôi biết các chú đã trân trọng tình cảm của một người mẹ."

Đọc xong, Hưng lặng lẽ gấp lá thư lại.

Anh hiểu rằng, đôi khi một việc nhỏ cũng có thể xoa dịu nỗi đau của người ở lại.

Từ đó, anh càng cẩn thận hơn.

Cuốn sổ ghi chép ngày một dày.

Không một dòng nào bị viết cẩu thả.

Không một cái tên nào bị bỏ sót.

Có lần, đồng đội hỏi:

"Sao cậu mất công thế?"

Hưng nhẹ nhàng đáp:

"Mỗi cái tên đều có một gia đình đang chờ."

Trong buổi sinh hoạt truyền thống, chính trị viên kể về nữ Anh hùng Võ Thị Sáu, người đã sống trọn tuổi thanh xuân với lòng yêu nước và sự hy sinh cao đẹp.

Ông nói:

"Điều còn lại sau chiến tranh không chỉ là chiến thắng."

"Mà còn là sự biết ơn dành cho từng con người."

Những lời ấy khiến Hưng càng nâng niu từng phong thư hơn.

Ngày đất nước thống nhất, anh trở về quê làm cán bộ bưu điện.

Suốt nhiều năm công tác, anh chưa từng để thất lạc một lá thư nào.

Đồng nghiệp thường bảo anh quá cẩn thận.

Anh chỉ cười.

"Có những lá thư mang theo cả một cuộc đời."

Khi nghỉ hưu, Hưng vẫn giữ cuốn sổ ghi chép năm xưa.

Những trang giấy đã úa vàng.

Mực tím cũng nhạt dần.

Nhưng từng cái tên vẫn còn rõ.

Một hôm, cậu cháu nội mở cuốn sổ rồi hỏi:

"Ông ơi, sao chỉ toàn tên người lạ?"

Hưng khẽ khép cuốn sổ lại.

Ông nhìn ra khoảng sân đầy nắng.

"Với ông."

"Họ chưa bao giờ là người lạ."

"Họ là những người đã góp phần để hôm nay chúng ta được sống trong hòa bình."

Đứa bé lặng lẽ gật đầu.

Ngoài cổng, tiếng người đưa thư chạy xe ngang con đường làng.

Âm thanh ấy khiến Hưng mỉm cười.

Ông hiểu rằng, trong thời hoa lửa, không chỉ những người cầm súng mới góp sức cho đất nước.

Có những con người âm thầm gìn giữ từng lá thư, từng cái tên và từng tình cảm của hậu phương.

Chính sự tận tụy ấy đã nối liền những trái tim, để giữa khói lửa chiến tranh, niềm tin và tình người vẫn luôn được giữ gìn, nguyên vẹn như ngày đầu.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn