NGƯỜI CHỊ GIỮ CHIẾC LƯỢC GỖ
Nguyễn Ngọc Bảo Linh
Ngày em trai lên đường, người chị đưa cho em một chiếc lược gỗ. Chiếc lược ấy do chính tay chị làm từ một mảnh gỗ cũ.
“Em giữ lấy, đừng làm mất.”
Người em cười:
“Có mỗi cái lược mà chị cũng dặn.”
Chị đáp:
“Đồ chị làm thì phải giữ.”
Anh cất chiếc lược vào túi áo.
Những ngày xa nhà, mỗi lần có thời gian nghỉ, anh lại lấy chiếc lược ra dùng. Trong một lá thư gửi về, anh kể rằng chiếc lược vẫn còn nguyên.
Người chị đọc thư rồi cười.
Bà không biết đó là một trong những lần cuối cùng em trai viết về mình.
Sau khi anh hy sinh, chiếc lược được gửi về.
Người chị nhận nó rồi đặt vào chiếc hộp gỗ.
Mỗi năm, bà lại mở ra lau sạch.
Con gái bà từng hỏi:
“Mẹ giữ chiếc lược này làm gì?”
Bà nói:
“Của cậu con.”
Cô bé chưa từng gặp cậu.
Nhưng qua những câu chuyện của mẹ, cô biết cậu từng là một người vui tính, thích trồng cây và rất quý chị gái.
Chiếc lược nhỏ trở thành một phần của gia đình.
Nó không quý vì làm bằng gỗ tốt.
Nó quý vì từng nằm trong túi áo của một người con, người em, người anh đã dành một phần tuổi trẻ cho đất nước.
Đôi khi, một món đồ nhỏ bé cũng có thể giữ lại cả một đoạn đời.



