Người chị hậu phương
Chị gói bánh, vá áo gửi cho em lính chiến.
Chị luôn nói mình ổn để em yên lòng.
Ngày nhận giấy báo tử của em, chị sụp xuống.
Nhưng chị không để gia đình chìm trong nước mắt.
Chị tình nguyện vào đơn vị quân nhu.
Mỗi gói quà gửi đi là một lời nhắn: “Vững tin nhé!”.
Chị coi những người lính như em trai mình.
Họ sống, chị mừng; họ ngã xuống, chị đau.
Chiến tranh kết thúc, chị vẫn chưa lập gia đình.
Trái tim chị đã gửi hết cho tiền tuyến năm nào.



