Người chỉ huy già
Ông từng vào sinh ra tử từ thuở trẻ.
Khi tóc đã bạc vẫn xin ở lại chiến trường.
Trong trận đánh, lính trẻ hoảng sợ muốn rút lui.
Ông đứng lên giữa chiến hào, hô lớn: “Theo tôi!”.
Đạn xé qua áo nhưng ông vẫn lao lên trước.
Đơn vị giành lại cả hướng phòng thủ.
Khi quay lại, ông gục xuống bên gốc cây.
Lính trẻ òa lên: “Thủ trưởng ơi!”.
Ông nở nụ cười mãn nguyện cuối cùng.
Ông dạy họ: “Người chỉ huy phải sống sau cùng… nhưng cũng có lúc phải ngã trước”.



