NGƯỜI CHỈ HUY KIÊN TRUNG TRÊN CÁNH ĐỒNG HOÀI CHÂU
Giữa những ngày giáp Tết Bính Ngọ năm 1966, khi cả đất nước đang hướng về mùa xuân đoàn viên, Trung đội trưởng Trịnh Minh Tài đã ngã xuống trong tư thế người chỉ huy hiên ngang tại chiến trường Hoài Nhơn. Ở tuổi 28, người con của đất tổ Phú Thọ đã lấy máu mình tô thắm thêm lá cờ của Sư đoàn 3 Sao Vàng, bảo vệ bình yên cho mảnh đất miền Trung nắng gió.
Tháng 1 năm 1966, vùng đất Hoài Châu trở thành tâm điểm của chiến dịch "Tìm và diệt" của quân đội Mỹ. Với mục tiêu nhổ bật các đơn vị chủ lực của ta, địch đã huy động lữ đoàn "Kỵ binh bay" số 1 với hỏa lực trực thăng vận cực mạnh dội xuống các thôn xóm. Giữa vòng vây khói lửa, Trung đội trưởng Trịnh Minh Tài cùng đơn vị đã kiên cường bám trụ, biến từng giao thông hào, từng bờ tre thành trận địa đánh giặc.
Ngày 29/01/1966 (tức ngày 09 tháng Giêng năm Bính Ngọ), trận đánh bước vào giai đoạn quyết liệt nhất. Quân Mỹ đổ quân ồ ạt xuống các cánh đồng nhằm chia cắt trung đội của anh Tài với lực lượng chính. Dưới làn mưa bom và đạn pháo bắn phá dữ dội, anh Trịnh Minh Tài vẫn bình tĩnh di chuyển khắp các vị trí, vừa chỉ huy các tổ chiến đấu vừa trực tiếp cầm súng đánh chặn các mũi tiến công của bộ binh Mỹ.
Hình ảnh người trung đội trưởng tuổi 28, gương mặt sạm đen vì khói súng nhưng ánh mắt luôn rực sáng quyết tâm, đã trở thành điểm tựa cho các chiến sĩ trẻ. Khi quân địch cậy đông tràn vào trận địa, anh đã hô lớn: "Chúng ta là lính Sao Vàng, còn một người cũng phải giữ vững trận địa!".
Trong một đợt pháo kích tầm thấp để dọn đường cho trực thăng hạ cánh, một mảnh pháo nghiệt ngã đã khiến anh hy sinh ngay tại tuyến đầu. Anh ngã xuống khi mùa xuân mới bắt đầu, khi những cành đào ở quê hương Phú Thọ có lẽ cũng đang khoe sắc. Anh không kịp đón cái Tết đầu tiên trên đất Bình Định giải phóng, nhưng sự hy sinh của anh đã góp phần bẻ gãy cuộc hành quân quy mô lớn của kẻ thù, giữ vững niềm tin cho quân và dân ta.



