Người chỉ huy lặng lẽ chịu một lời phê bình
Người chỉ huy lặng lẽ chịu một lời phê bìnhThời gian: Tháng 5 năm 1954 và năm 1984 Địa điểm: Điện Biên Phủ và Bảo tàng Lịch sử Quân sự Việt Nam, Hà Nội Sau đợt tiến công thứ hai của Chiến dịch Điện Biên Phủ, Trung đoàn 174 do Trung đoàn trưởng Nguyễn Hữu An chỉ huy vẫn chưa hoàn thành nhiệm vụ đánh chiếm Đồi A1. Trong hội nghị rút kinh nghiệm, nguyên nhân được nêu là đơn vị nổ súng chậm khoảng ba mươi phút, làm mất yếu tố bất ngờ, tạo điều kiện để quân Pháp kịp củng cố hỏa lực và chống trả quyết liệt. Trước toàn hội nghị, Nguyễn Hữu An là người bị phê bình nghiêm khắc. Điều ít người biết là Nguyễn Hữu An đã không lên tiếng giải thích cho mình. Theo hồi ký Điện Biên Phủ – Điểm hẹn lịch sử của Đại tướng Võ Nguyên Giáp, nhiều năm sau ông mới kể lại rằng thời điểm ấy, đường dây điện thoại từ sở chỉ huy đại đoàn bị đứt, liên lạc vô tuyến cũng gián đoạn. Không nhận được lệnh cuối cùng, Nguyễn Hữu An đã chủ động cho đơn vị nổ súng sau khi tự mình chạy đến sở chỉ huy tiền phương kiểm tra tình hình. Việc chậm trễ không xuất phát từ sự do dự của ông mà từ sự cố thông tin liên lạc trên chiến trường. Điều khiến nhiều đồng đội kính trọng là thái độ của Nguyễn Hữu An. Ông không biện minh ngay tại hội nghị. Sau này ông giải thích rằng, giữa lúc đơn vị chưa hoàn thành nhiệm vụ, nếu nói ra dễ khiến mọi người nghĩ mình đang tìm lý do để né tránh trách nhiệm. Vì vậy, ông chấp nhận nhận phê bình, tập trung cùng đơn vị nghiên cứu cách đánh mới. Chính từ quá trình ấy, ông đã đề xuất phương án đào đường hầm và đặt khối bộc phá dưới lòng Đồi A1, góp phần tạo nên thắng lợi quyết định trong đêm 6 rạng sáng 7/5/1954. Ba mươi năm sau, trong dịp kỷ niệm Chiến thắng Điện Biên Phủ năm 1984, Đại tướng Võ Nguyên Giáp gặp lại Nguyễn Hữu An tại Bảo tàng Lịch sử Quân sự Việt Nam. Chủ động bắt tay người học trò cũ, Đại tướng nói: "Mình công nhận hồi ở Điện Biên Phủ cậu bị phê bình oan." Nguyễn Hữu An chỉ mỉm cười và đáp rằng việc ấy đã qua từ lâu, nhưng ông rất trân trọng sự công bằng và chân thành
Thời gian: Tháng 5 năm 1954 và năm 1984
Địa điểm: Điện Biên Phủ và Bảo tàng Lịch sử Quân sự Việt Nam, Hà Nội
Sau đợt tiến công thứ hai của Chiến dịch Điện Biên Phủ, Trung đoàn 174 do Trung đoàn trưởng Nguyễn Hữu An chỉ huy vẫn chưa hoàn thành nhiệm vụ đánh chiếm Đồi A1. Trong hội nghị rút kinh nghiệm, nguyên nhân được nêu là đơn vị nổ súng chậm khoảng ba mươi phút, làm mất yếu tố bất ngờ, tạo điều kiện để quân Pháp kịp củng cố hỏa lực và chống trả quyết liệt. Trước toàn hội nghị, Nguyễn Hữu An là người bị phê bình nghiêm khắc.
Điều ít người biết là Nguyễn Hữu An đã không lên tiếng giải thích cho mình. Theo hồi ký Điện Biên Phủ – Điểm hẹn lịch sử của Đại tướng Võ Nguyên Giáp, nhiều năm sau ông mới kể lại rằng thời điểm ấy, đường dây điện thoại từ sở chỉ huy đại đoàn bị đứt, liên lạc vô tuyến cũng gián đoạn. Không nhận được lệnh cuối cùng, Nguyễn Hữu An đã chủ động cho đơn vị nổ súng sau khi tự mình chạy đến sở chỉ huy tiền phương kiểm tra tình hình. Việc chậm trễ không xuất phát từ sự do dự của ông mà từ sự cố thông tin liên lạc trên chiến trường.
Điều khiến nhiều đồng đội kính trọng là thái độ của Nguyễn Hữu An. Ông không biện minh ngay tại hội nghị. Sau này ông giải thích rằng, giữa lúc đơn vị chưa hoàn thành nhiệm vụ, nếu nói ra dễ khiến mọi người nghĩ mình đang tìm lý do để né tránh trách nhiệm. Vì vậy, ông chấp nhận nhận phê bình, tập trung cùng đơn vị nghiên cứu cách đánh mới. Chính từ quá trình ấy, ông đã đề xuất phương án đào đường hầm và đặt khối bộc phá dưới lòng Đồi A1, góp phần tạo nên thắng lợi quyết định trong đêm 6 rạng sáng 7/5/1954.
Ba mươi năm sau, trong dịp kỷ niệm Chiến thắng Điện Biên Phủ năm 1984, Đại tướng Võ Nguyên Giáp gặp lại Nguyễn Hữu An tại Bảo tàng Lịch sử Quân sự Việt Nam. Chủ động bắt tay người học trò cũ, Đại tướng nói: "Mình công nhận hồi ở Điện Biên Phủ cậu bị phê bình oan." Nguyễn Hữu An chỉ mỉm cười và đáp rằng việc ấy đã qua từ lâu, nhưng ông rất trân trọng sự công bằng và chân thành của Đại tướng.
Câu chuyện ấy trở thành một kỷ niệm đẹp về văn hóa ứng xử của những người chỉ huy quân đội: dám nhận trách nhiệm khi cần thiết và cũng sẵn sàng nhìn nhận lại để bảo đảm sự công bằng với đồng đội.



