Người chỉ huy nhớ đồng đội
Nhiều năm sau ngày Cù Chính Lan hy sinh, một người chỉ huy cũ vẫn thường nhớ về người chiến sĩ trẻ. Mỗi khi nhắc đến cái tên ấy, ông không bắt đầu bằng danh hiệu. Ông bắt đầu bằng hai chữ: “Cậu Lan.” Ngày ấy, Cù Chính Lan còn rất trẻ. Nhưng tuổi đời không ngăn anh thể hiện tinh thần trách nhiệm của một người lính. Trong đơn vị, anh sống gần gũi với đồng đội. Khi có nhiệm vụ, anh nghiêm túc. Khi anh em gặp khó khăn, anh tìm cách động viên. Người chỉ huy nhớ nhất là tinh thần ấy.

Nhiều năm sau ngày Cù Chính Lan hy sinh, một người chỉ huy cũ vẫn thường nhớ về người chiến sĩ trẻ.
Mỗi khi nhắc đến cái tên ấy, ông không bắt đầu bằng danh hiệu.
Ông bắt đầu bằng hai chữ:
“Cậu Lan.”
Ngày ấy, Cù Chính Lan còn rất trẻ.
Nhưng tuổi đời không ngăn anh thể hiện tinh thần trách nhiệm của một người lính.
Trong đơn vị, anh sống gần gũi với đồng đội.
Khi có nhiệm vụ, anh nghiêm túc.
Khi anh em gặp khó khăn, anh tìm cách động viên.
Người chỉ huy nhớ nhất là tinh thần ấy.
Ông từng nói với những người trẻ:
— Điều đáng quý ở Lan không chỉ là lòng dũng cảm. Đó còn là ý thức trách nhiệm với anh em và nhiệm vụ chung.
Rồi ông kể về những ngày trước trận đồn Cô Tô.
Không khí trong đơn vị căng thẳng.
Mọi người chuẩn bị cho nhiệm vụ.
Những người lính trẻ kiểm tra lại trang bị và động viên nhau.
Cù Chính Lan vẫn bình tĩnh.
Anh không nói những điều lớn lao.
Chỉ tập trung vào nhiệm vụ và những người đồng đội bên cạnh.
Ngày 29 tháng 12 năm 1951, trận đánh diễn ra.
Cù Chính Lan bị thương nhưng vẫn tiếp tục động viên và chỉ huy đồng đội.
Sau trận đánh, anh hy sinh khi mới hai mươi tuổi.
Người chỉ huy cũ nhớ lại:
— Khi biết Lan không còn nữa, chúng tôi đau lắm.
Ông dừng lại.
Một khoảng im lặng kéo dài.
— Một người lính trẻ như thế đáng lẽ còn cả một chặng đường phía trước.
Nhưng chiến tranh đã không cho anh cơ hội ấy.
Nhiều năm sau, người chỉ huy vẫn giữ trong ký ức hình ảnh người chiến sĩ năm xưa.
Không phải một bức tượng.
Không phải một cái tên trong danh sách.
Mà là một chàng trai tuổi hai mươi.
Một người đồng đội.
Một người lính biết cười trong những ngày gian khổ.
Một người luôn cố gắng hoàn thành nhiệm vụ.
Ngày 19 tháng 5 năm 1952, Cù Chính Lan được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, thuộc lớp những Anh hùng đầu tiên được tuyên dương, truy tặng.
Danh hiệu ấy ghi nhận công lao của anh.
Nhưng đối với người chỉ huy, ký ức về Cù Chính Lan còn giản dị hơn.
Ông nói:
— Tôi nhớ một người lính trẻ đã sống hết mình với đơn vị.
Rồi ông nhìn những người trẻ đang ngồi trước mặt.
— Các cháu hôm nay không cần phải trải qua những gì chúng tôi từng trải qua. Nhưng hãy học ở anh Lan tinh thần trách nhiệm, sự đoàn kết và ý chí vượt khó.
Câu chuyện kết thúc.
Người chỉ huy già đứng dậy.
Ông nhìn về phía xa.
Thời gian đã đi qua hơn bảy mươi năm.
Những người lính năm xưa đã trở thành ký ức.
Nhưng cái tên Cù Chính Lan vẫn được nhắc lại.
Bởi với người chỉ huy, nhớ về một người lính đã hy sinh không chỉ là nhớ một chiến công. Đó là nhớ một con người, một người đồng đội và một tuổi trẻ đã gửi lại cho đất nước.



