NGƯỜI CHỈ HUY Ở ĐỒN 33 MA LÙ THÀNG
Anh hùng liệt sĩ Nguyễn Văn Hiền

Có những câu chuyện về người lính khiến người ta nhớ mãi không phải bởi những điều lớn lao, mà bởi một lựa chọn rất giản dị:
Để đồng đội đi trước, còn mình ở lại.
Anh hùng liệt sĩ Nguyễn Văn Hiền sinh năm 1950, quê ở Thiệu Long, Thiệu Yên, Thanh Hóa. Ông nhập ngũ năm 1969 và từng trực tiếp chiến đấu trong cuộc kháng chiến chống Mỹ.
Sau đó, Nguyễn Văn Hiền công tác trong lực lượng Công an nhân dân vũ trang tại Lai Châu. Ông từng đảm nhiệm nhiều công việc khác nhau, từ nuôi quân, quản lý đến công tác cơ sở. Trong những năm công tác ở biên giới, ông tích cực vận động nhân dân, tham gia xây dựng đời sống và phong trào bảo vệ an ninh khu vực biên giới.
Đầu năm 1979, ông là cán bộ Đồn 33, khu vực Ma Lù Thàng.
Sáng 17 tháng 2, cuộc chiến đấu diễn ra dữ dội tại khu vực đồn.
Nguyễn Văn Hiền trực tiếp chỉ huy một phân đội tổ chức phòng ngự. Theo các nhân chứng được báo chí ghi lại, phân đội do ông chỉ huy đã nhiều lần đẩy lùi các đợt tiến công.
Người chỉ huy ấy bị thương nhưng không rời vị trí.
Khi tình hình ngày càng khó khăn, ông vẫn ở lại động viên các chiến sĩ.
Đến thời điểm đơn vị phải rút, Nguyễn Văn Hiền yêu cầu đồng đội đưa thương binh ra trước.
Ông ở lại.
Không phải vì ông không biết nguy hiểm.
Mà bởi ông hiểu rằng nếu có người ở lại cản bước đối phương, những người khác sẽ có thêm thời gian để rút lui.
Những người đồng đội rời trận địa.
Nguyễn Văn Hiền tiếp tục chiến đấu.
Rồi tiếng súng từ vị trí của ông cũng dần im lặng.
Ông hy sinh ở tuổi 30.
Phía sau người lính ấy là một gia đình nhỏ.
Vợ ông khi ấy đang mang thai người con thứ ba.
Đứa trẻ chưa kịp biết mặt cha thì chiến tranh đã cướp đi người cha ấy.
Nhưng câu chuyện không dừng lại ở sự mất mát.
Nhiều năm sau, con trai đầu của ông cũng tình nguyện gia nhập Bộ đội Biên phòng.
Đó là một cách rất đặc biệt để một người con tiếp nối con đường mà cha mình đã đi.
Ngày 19 tháng 12 năm 1979, liệt sĩ Nguyễn Văn Hiền được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
45 năm đã trôi qua.
Những người từng chiến đấu cùng ông đã già.
Những đứa trẻ ngày ấy nay đã thành người lớn.
Đồn 33 năm xưa cũng đã mang diện mạo mới.
Nhưng ký ức về Nguyễn Văn Hiền vẫn được những người đồng đội kể lại.
Bởi trong chiến tranh, có những người lính không chỉ bảo vệ một trận địa.
Họ bảo vệ cả những người đang đứng phía sau mình.
Hoa lửa đôi khi không phải là một trận đánh lớn. Đó có thể chỉ là hình ảnh một người lính ở lại sau cùng để đồng đội được trở về.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.



