Thân nhân liệt sĩ, người có công

NGƯỜI CHỈ HUY Ở TUYẾN ĐẦU

Hải Phòng13/01/2026Nguyễn Thị Thanh Hà (Đoàn xã Vĩnh Thịnh)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
NGƯỜI CHỈ HUY Ở TUYẾN ĐẦU

CHUẨN ÚY HỨA KIM CHIỂU – NGƯỜI CHỈ HUY ĐI Ở TUYẾN ĐẦU

Xuân Long – một miền quê yên bình của huyện Yên Bình, tỉnh Yên Bái – đã sinh ra anh, Hứa Kim Chiểu, người con ưu tú của núi rừng Tây Bắc. Năm 1942, anh cất tiếng khóc chào đời giữa những ngày đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Tuổi thơ của anh lớn lên cùng những câu chuyện về nỗi đau mất nước, về những đoàn người ra trận và khát vọng độc lập, tự do cháy bỏng trong lòng mỗi người dân Việt Nam.Khi Tổ quốc gọi tên, anh không do dự. Rời quê hương, rời gia đình, anh khoác lên mình màu áo lính, bước vào con đường mà anh biết trước sẽ đầy gian nan, thử thách. Với ý chí kiên cường, tinh thần trách nhiệm cao và sự mưu trí trong chiến đấu, anh nhanh chóng trưởng thành, được giao trọng trách Trung đội trưởng, Đại đội 3, Tiểu đoàn 4, Trung đoàn 148, Sư đoàn 316. Ở cương vị chỉ huy, Chuẩn úy Hứa Kim Chiểu không chỉ là người ra mệnh lệnh. Anh là người anh cả của chiến sĩ, là chỗ dựa tinh thần giữa những ngày hành quân ròng rã, đói rét và bom đạn vây quanh. Anh hiểu từng bước chân, từng ánh mắt của người lính dưới quyền; chia sẻ với họ từng ngụm nước, từng nắm cơm vội vàng giữa rừng sâu. Trong những đêm trước giờ nổ súng, anh thường lặng lẽ đi dọc đội hình, siết chặt tay từng chiến sĩ, truyền cho họ niềm tin vững vàng vào ngày chiến thắng. Những năm tháng chiến tranh ác liệt, đơn vị của anh liên tục đối mặt với kẻ thù hung bạo, hỏa lực dày đặc, địa hình hiểm trở. Nhưng càng gian khó, người trung đội trưởng trẻ tuổi ấy càng thể hiện bản lĩnh của một người chỉ huy mẫu mực:luôn đi đầu, nhận phần nguy hiểm về mình, để lại sự an tâm cho đồng đội phía sau. Sáng ngày 19 tháng 1 năm 1968, trong một trận đánh quyết liệt, khi đội hình đang tiến vào trận mạc, Chuẩn úy Hứa Kim Chiểu ở vị trí tuyến đầu, trực tiếp dẫn quân xung phong. Giữa làn mưa bom đạn, anh vẫn hiên ngang tiến lên, miệng hô vang khẩu lệnh, thúc giục từng bước chân chiến sĩ. Chính trong khoảnh khắc ấy, anh đã anh dũng hy sinh. Sự hy sinh của anh đến đột ngột, nhưng không hề vô nghĩa. Máu anh hòa vào đất mẹ, soi đường cho đồng đội tiếp tục tiến lên hoàn thành nhiệm vụ. Hình ảnh người trung đội trưởng ngã xuống khi vẫn hướng về phía trước đã khắc sâu trong trái tim những người lính còn sống – như một lời nhắc nhở thiêng liêng về trách nhiệm, về lòng trung thành tuyệt đối với Tổ quốc. Anh ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, chưa kịp sống trọn những ước mơ riêng tư của một con người bình dị. Nhưng anh đã sống trọn vẹn một đời người lính, sống đúng với lý tưởng cao đẹp mà thế hệ anh đã lựa chọn: “Sẵn sàng hiến dâng tất cả cho độc lập, tự do của dân tộc.” Hôm nay, giữa hòa bình, khi đất nước đã đổi thay từng ngày, tên anh – Chuẩn úy Hứa Kim Chiểu – vẫn lặng lẽ tỏa sáng như một ngọn lửa không bao giờ tắt. Đó là ngọn lửa của lòng dũng cảm, của tình đồng đội, của tinh thần trách nhiệm và đức hy sinh cao cả. Anh đã nằm lại với núi rừng, nhưng tinh thần người chỉ huy đi đầu năm ấy vẫn đang sống mãi, tiếp thêm niềm tin, ý chí cho các thế hệ hôm nay và mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn