Người Chỉ huy Tiểu đội “Một thắng 20”
Ơi dòng suối La La/ Nước trong xanh hiền hoà/ Chảy quanh đồi không tên/ Nay đồi đã mang tên/ Tiểu đội Bùi Ngọc Đủ/ Mười dũng sĩ diệt Mỹ...” - Những câu hát của nhạc sỹ Huy Thục đã nhắc đến những dũng sỹ của Tiểu đội do Anh hùng Bùi Ngọc Đủ chỉ huy, lập nên chiến công "Một thắng 20" tại Khe Sanh, Quảng Trị năm 1967.

Bùi Ngọc Đủ quê ở huyện Hoằng Hoá, tỉnh Thanh Hoá, nhập ngũ năm 1961. Cách đây hơn 50 năm, Tiểu đội gồm 10 đồng chí do Trung sỹ Bùi Ngọc Đủ làm Tiểu đội trưởng (thuộc Đại đội 12, Tiểu đoàn 10, Sư đoàn 325) có nhiệm vụ bảo vệ 3.000 quả đạn HA-12 để chuẩn bị cho trận đánh quan trọng ở mặt trận phía Bắc tỉnh Quảng Trị, mở rộng vùng giải phóng, làm bàn đạp cho quân và dân Trị - Thiên tấn công tiêu diệt địch ở khu vực Tây Nam Quảng Trị và Bắc Thừa Thiên Huế.
Sáng ngày 28/02/1967, tiết trời lành lạnh, Tiểu đội trưởng Bùi Ngọc Đủ đi kiểm tra các vị trí canh gác, đặc biệt là các hầm đạn. Chợt thấy thoang thoảng trong gió mùi thuốc lá thơm, linh tính người lính trận mách bảo, chắc đâu đây không xa có lính biệt kích nhảy dù, hay lính “mũi lõ” đang lùng sục lực lượng của ta. Bùi Ngọc Đủ nhanh chóng báo động anh em ra vị trí chiến đấu, còn anh nhanh chóng xuống chân đồi kiểm tra. Qua làn sương dày đặc, anh đã mờ mờ thấy lô nhô lính Mỹ đang vượt qua con suối La La dưới chân đồi ở gần làng Chanh, xã Tân Kim, huyện Cam Lộ, tỉnh Quảng Trị (đồi tiểu đội anh đang chốt giữ) tiến về phía anh. Bình tĩnh đợi chúng đến thật gần, Bùi Ngọc Đủ “quạt” ngang một loạt AK, rồi chạy lên trận địa cùng 9 chiến sĩ bám trụ chiến đấu.
Sau mươi phút hoảng loạn, toán lính Mỹ tập trung hoả lực bắn xối xả lên đồi và dàn đội hình thành một vòng tròn ôm kín trận địa. Gan dạ, Tiểu đội trưởng Bùi Ngọc Đủ luôn động viên anh em, bình tĩnh đợi chúng đến thật gần rồi bắn cho chắc..., cứ thế đã bao lần tấn công, chúng đều bị Tiểu đội Bùi Ngọc Đủ đánh bật ra. Thương vong, thất vọng, chúng lùi xuống chân đồi rồi gọi thêm lực lượng yểm trợ từ Cồn Tiên, Dốc Miếu, Quán Ngang bắn dồn dập, hòng san bằng trận địa. Không quản hy sinh, cứ mỗi lần địch rút lui xuống chân đồi là một lần Bùi Ngọc Đủ bò đến từng vị trí chiến đấu, từng hầm hào công sự động viên chiến sĩ, tranh thủ thời gian sửa chữa, củng cố công sự, chuẩn bị cho những trận chiến đấu tiếp theo. Sự bình tĩnh, tự tin, dũng cảm của Tiểu đội trưởng Bùi Ngọc Đủ như tiếp thêm sức mạnh cho toàn tiểu đội. Trong cuộc chiến không cân sức, 3 chiến sỹ của ta đã hy sinh, tiểu đội chỉ còn 7 người nhưng không một ai nao núng, họ vẫn bám trụ chiến đấu kiên cường đến khoảng 7 giờ tối khi địch rút quân.
Hơn một ngày chiến đấu, 10 chiến sĩ của Tiểu đội Bùi Ngọc Đủ chốt giữ đồi không tên đã bẻ gãy 15 đợt tấn công của lính Mỹ được trang bị đầy đủ súng ống và có lực lượng yểm trợ. Sau trận đánh, 10 chiến sỹ đều được phong tặng danh hiệu “Dũng sỹ diệt Mỹ”, Tiểu đội được tặng danh hiệu “Một thắng 20”, riêng Tiểu đội trưởng Bùi Ngọc Đủ được tặng thưởng Huân chương Chiến công hạng Nhất, được anh em bình bầu đi báo cáo thành tích ở Quân khu và Thủ đô Hà Nội.
Giáp Tết Đinh Mùi (năm 1967), sau khi được ra báo cáo thành tích ở thủ đô Hà Nội, điều may mắn và hạnh phúc nhất của Dũng sĩ Bùi Ngọc Đủ là được gặp Bác Hồ và Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Sau khi hỏi thăm tình hình sức khoẻ, tình hình ở chiến trường, Bác biểu dương thành tích của các dũng sĩ trong đoàn và căn dặn những dũng sĩ trở về miền Nam phải cố gắng nắm chắc thời cơ cùng với quân dân cả nước giải phóng miền Nam thống nhất Tổ quốc trong thời gian gần nhất. Những lời Bác căn dặn đã giúp anh thêm sức mạnh xông pha ngoài trận mạc, từ chiến trường Thừa Thiên - Huế (1969 - 1970) vào Tây Nguyên tham gia giải phóng Đắc Tô, Tân Cảnh, đến năm 1975 cùng đơn vị tham gia Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử, giải phóng miền Nam thống nhất Tổ quốc.
Sau ngày chiến thắng, “Dũng sĩ một thắng 20” quay về Tây Nguyên tiếp tục cùng đồng đội truy quét bọn phỉ Phunrô, giúp nhân dân địa phương phát triển kinh tế, ổn định cuộc sống. Bước chân binh nghiệp của anh đã đi qua hàng ngàn km đường Hồ Chí Minh, tham gia hơn 100 trận đánh và cũng không hiếm lần “lâm trận, xung trận” như ở đồi không tên. Năm 1992, Bùi Ngọc Đủ được nghỉ theo chế độ, trở về công tác tại địa phương, làm chủ tịch Hội Cựu chiến binh huyện Mang Zang (Gia Lai), năng nổ, nhiệt tình, trách nhiệm và hết mình cho công việc. Hội Cựu chiến binh huyện luôn bám sát thực tế và hoàn thành tốt các nhiệm vụ, năm nào cũng được Uỷ ban nhân dân tỉnh Gia Lai tặng bằng khen; năm 2002 được Hội Cựu chiến binh Trung ương tặng cờ Đơn vị Quyết thắng. Cuối năm 2004, Bùi Ngọc Đủ vinh dự được bầu đi dự Đại hội thi đua và báo cáo thành tích của cá nhân và của Hội Cựu chiến binh huyện Mang Zang tại Hà Nội; một vinh dự nữa là cuối tháng 4/2005, Bùi Ngọc Đủ được Hội Cựu chiến binh tỉnh Gia Lai cử làm đoàn trưởng cùng cựu chiến binh cả nước hành quân tiếp lửa truyền thống “Vang mãi khúc quân hành”.
Ghi nhận chiến công của người con anh dũng, năm 2010, Chủ tịch nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân cho Dũng sĩ Bùi Ngọc Đủ; trước đó, ngày 17/3/2009, Tiểu đội “Một thắng 20” đã vinh dự đón nhận danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân./.



