Người chiến sĩ bảo vệ thành cổ Quảng Trị năm 1972 – Ông Đoàn Xuân Tảo

Người chiến sĩ bảo vệ thành cổ Quảng Trị năm 1972 – Ông Đoàn Xuân Tảo
Địa chỉ: Thôn 3, xã Đăk Mar, tỉnh Quảng Ngãi
Nhắc đến những người lính tham gia bảo vệ Thành Cổ Quảng Trị năm 1972, ta không thể không xúc động khi nhớ về những con người đã vượt lên tuổi trẻ, gian khổ và cả hy sinh để giữ từng tấc đất cho Tổ quốc. Trong số những con người bình dị mà anh hùng ấy có ông Đoàn Xuân Tảo, sinh năm 1956 tại mảnh đất giàu truyền thống cách mạng Triệu Lăng, Quảng Trị. Ông là một trong những nhân chứng sống của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, đồng thời là tấm gương sáng về lòng yêu nước và đức hy sinh.
Sinh ra trong một gia đình giàu truyền thống cách mạng với hai anh hùng liệt sĩ, và một Bà mẹ Việt Nam anh hùng, ông Đoàn Xuân Tảo sớm được hun đúc tinh thần kiên trung và lòng tự hào dân tộc. Tháng 3 năm 1972, khi mới 16 tuổi ông đã tình nguyện tham gia lực lượng du kích xã Triệu Lăng để góp sức bảo vệ quê hương trước bom đạn kẻ thù.
Đến tháng 5 năm 1974, ông được tuyển vào lực lượng bộ đội thuộc Tỉnh đội Quảng Trị, chính thức trở thành người lính Cụ Hồ. Trong giai đoạn 1972–1973, ông cùng đồng đội tham gia chiến đấu tại Thành Cổ Quảng Trị – nơi được mệnh danh là “túi bom”, là biểu tượng của 81 ngày đêm máu lửa. Dù tuổi đời còn rất trẻ, ông đã dũng cảm bám trụ chiến hào, đối mặt với mưa bom bão đạn để giữ vững từng vị trí, từng con đường dẫn vào Thành Cổ.
Tháng 3 năm 1975, trong chiến dịch giải phóng Trị – Thiên, ông tiếp tục có mặt trên những trận địa ác liệt nhất. Tại đây, ông bị thương trong chiến đấu và được chuyển ra Bắc điều trị. Vết thương chiến tranh đã để lại cho ông dấu tích suốt đời, và ông được công nhận là thương binh hạng 3 – minh chứng cho tinh thần kiên cường và sự hy sinh thầm lặng của người lính trẻ.
Kết thúc chiến tranh, trở về với cuộc sống bình thường, ông Đoàn Xuân Tảo vẫn tiếp tục cống hiến sức mình cho quê hương và cộng đồng. Năm 1977, ông giữ chức Bí thư Đoàn Thanh niên xã Triệu Lăng, góp phần giáo dục, rèn luyện thế hệ trẻ. Đến năm 1980, ông trở thành công nhân Nông trường 704, tiếp tục lao động xây dựng quê hương trong thời kỳ hòa bình.
Từ năm 1991 đến 2015, ông tham gia Ban Chấp hành Hội Cựu chiến binh xã Đăk Mar, không chỉ giữ gìn truyền thống cách mạng mà còn gắn bó với công tác hội, động viên các hội viên sống gương mẫu, nghĩa tình, phát huy phẩm chất “Bộ đội Cụ Hồ” trong thời bình.
Ngồi lặng lẽ nghe ông Đoàn Xuân Tảo kể lại những năm tháng chiến đấu của mình chúng tôi không khỏi bồi hồi và xúc động. Mỗi câu chuyện của ông như đưa chúng tôi trở về với những ngày lịch sử hào hùng nhưng đầy đau thương của dân tộc. Trong giọng kể trầm ấm, đôi lúc nghẹn lại, chúng tôi cảm nhận được cả sự kiêu hãnh, cả nỗi mất mát và cả những điều thiêng liêng mà thế hệ ông đã đánh đổi bằng xương máu. Chúng tôi thấm thía hơn giá trị của hòa bình, của cuộc sống hôm nay, và càng trân trọng những người lính đã lặng lẽ hy sinh vì Tổ quốc. Được nghe ông kể chuyện, với chúng tôi, không chỉ là một kỷ niệm đặc biệt mà còn là bài học sâu sắc về lòng yêu nước và trách nhiệm của thế hệ trẻ đối với quê hương, đất nước.



