Người chiến sĩ bên chiếc khăn tay
Người chiến sĩ bên chiếc khăn tay
Trần Văn Nam quê ở Nghệ An. Trước ngày lên đường, mẹ đưa cho anh một chiếc khăn tay màu trắng.
Mẹ chỉ nói: “Khi mệt thì lau mồ hôi, khi nhớ nhà thì nhìn nó.”
Nam gấp chiếc khăn thật cẩn thận rồi cất vào túi.
Trong một lần hành quân dài, một chiến sĩ trẻ bị sốt và không còn đủ sức mang ba lô.
Nam dùng chiếc khăn lau mồ hôi cho đồng đội rồi nhận mang thêm phần hành lý.
Người chiến sĩ trẻ nói:
“Anh để em tự đi.”
Nam đáp:
“Cứ đi cùng nhau.”
Câu nói ấy trở thành điều người lính trẻ nhớ mãi.
Sau chiến tranh, Nam trở về với chiếc khăn đã sờn.
Mẹ anh vẫn còn sống.
Anh đặt chiếc khăn vào tay mẹ.
“Con giữ được nó.”
Mẹ nhìn chiếc khăn rồi nhìn con, không nói gì.
Nhiều năm sau, Nam vẫn giữ thói quen giúp đỡ những người gặp khó khăn.
Anh nói: “Ngày chiến tranh, mình sống được là nhờ có người bên cạnh. Thời bình cũng vậy.”
Chiếc khăn tay đã bạc màu, nhưng đối với Nam, nó là kỷ vật của tình mẹ, tình đồng đội và một bài học giản dị: không ai đi hết một chặng đường dài nếu chỉ biết nghĩ cho riêng mình.



